“Cái gì? Hai bộ quần áo mà đòi làm sính lễ?” Mẹ của cô gái đương nhiên không vui, nhảy dựng lên cãi.
“Cãi cái con mẹ chúng mày! Cãi nữa thì tao liều với chúng mày! Có hai bộ quần áo thôi, thích thì cưới không thích thì cút đi!”
Bố của Tần Cương rốt cuộc đã hoàn toàn nổi giận, cơn thịnh nộ bấy lâu nay dồn nén nay lập tức bùng nổ.
Ông thực sự đã tức giận đến mức đỉnh điểm rồi!
Đến cả con chó khi bị dồn vào đường cùng thì nó còn biết quay lại rứt giậu để phản kháng, huống chi đây lại là một con người bằng xương bằng thịt đang bị ép uổng đến mức này.
Nhìn thấy thái độ hung dữ và kiên quyết ấy, những người trong gia đình nhà cô gái kia bắt đầu liếc mắt nhìn nhau vài lần đầy dè chừng, sau đó bọn họ liền túm tụm lại một chỗ để thì thầm, bàn bạc nhanh với nhau vài câu rồi mới quay sang gật đầu đồng ý với điều kiện đó.
Vở kịch ầm ĩ, náo loạn kéo dài suốt hơn nửa ngày trời vừa qua dường như đã đi đến một hồi kết thúc hoàn hảo. Ít nhất thì trong mắt của một số người thích hóng hớt, đây chính là một cái kết vô cùng trọn vẹn và hoàn hảo.
Dù sao đi chăng nữa thì cái chuyện kết hôn, cưới hỏi vốn dĩ cũng là chuyện hỷ sự, chuyện vui mừng, đối với những người ngoài cuộc mà nói thì cái kết cục này cùng lắm cũng chỉ là giúp cho họ có thêm được một tin tức mới mẻ để làm đề tài buôn chuyện, bàn tán ra vào trong những lúc rảnh rỗi thường ngày mà thôi.
Còn đối với riêng gia đình nhà cô gái kia mà nói, cái kết quả này đúng là một chuyện đại vui mừng, khiến cho cả nhà bọn họ đều cảm thấy hân hoan, thỏa nguyện.
Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với hai bên trên, đối với gia đình nhà Tần Cương thì cái kết cục này chẳng khác nào việc họ bị ép buộc phải ăn phải một bãi phân, vừa có mùi hôi thối, kinh tởm, lại vừa khiến cho người ta cảm thấy vô cùng buồn nôn và nhục nhã.
Khi những người dân làng tụ tập xem náo nhiệt xung quanh đã dần tản đi hết, thì mẹ của cô gái, người dì út cùng với bản thân cô gái kia vẫn tiếp tục ở lại, bám trụ trong ngôi nhà của Tần Cương.
Lúc này, Tần Cương cuối cùng mới có thể thoải mái đi lại tự do mà không bị ai kiềm tỏa nữa. Anh vội vàng bước nhanh ra phía bên ngoài nhà, đưa mắt dáo dác nhìn quanh một lượt nhưng nhận ra Lâm Huyền Thiên và Lâm Hoa Bình thì đã cùng nhau ra về từ lúc nào rồi.
Trong lòng đầy sự tò mò, anh liền tiến lại gần rồi khẽ cất tiếng hỏi mẹ mình xem rốt cuộc là vì nguyên nhân gì, hay có điều gì đặc biệt mà lại có thể khiến cho bà dễ dàng tin tưởng vào những lời nói của Lâm Huyền Thiên đến như vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


