Trong nhà truyền ra tiếng ồn ào, có tiếng phụ nữ than khóc, tiếng phụ nữ cãi vã qua lại, lại có tiếng đàn ông quát mắng, làm ầm ĩ cả lên. Lâm Huyền Thiên dáng người gầy nhỏ, chen vào giữa đám đông.
Người bị cô gạt ra thấy là một cô gái nhỏ nhắn, nhiều lắm cũng chỉ trừng mắt nhìn cô rồi để cô chen vào. Gian chính nhà họ Tần khá rộng, nhưng lúc này đã chật kín người, chen chúc đến mức không còn chỗ đặt chân.
Lâm Huyền Thiên cúi thấp người, từ khe hở giữa đám đông tìm thấy cô gái của ngày hôm qua. Hốc mắt cô ta sưng đỏ như quả óc chó lớn, ngũ quan thì cũng khá đoan trang, chỉ là uế khí trên mặt cô ta lại nặng hơn hôm qua một chút.
Lâm Huyền Thiên ngẩng đầu tìm Tần Cương. Cô gái đang ngồi trên ghế, nên cô mới cúi thấp người mà nhìn thấy được. Rõ ràng, Tần Cương không ngồi. Cô thì thấp bé, dù nhón chân cũng không nhìn thấy anh ở đâu.
Tiếng người ồn ào, tiếng của Lâm Hoa Bình không lọt vào được. Những người vây xem nghe nói Lâm Hoa Bình quen Tần Cương, đa số đều thiên vị nhà họ Tần, tự động nhường một lối đi cho hắn vào. Đến cửa, Lâm Hoa Bình nhìn thấy ngay Tần Cương đứng trong nhà, vẻ mặt tối sầm, mắt anh như muốn phun lửa.
“Anh Cương!” Hắn lớn tiếng gọi. Đợi Tần Cương nhìn về phía hắn, liền vội vẫy tay: “Anh hai em gọi điện, tìm anh có việc gấp.”
Tần Cương hơi sững lại, thấy tay Lâm Hoa Bình vẫy như lắp động cơ, trong lòng biết chắc có việc khẩn cấp. Anh bước ra ngoài, nhưng lại bị mẹ của cô gái túm chặt lấy.
“Anh định làm gì? Anh đừng hòng chạy.” Mẹ của cô gái trừng mắt nhìn anh đầy hung dữ. Tốc độ nói của bà ta quá nhanh đến mức nước bọt bắn vào tay Tần Cương. Tần Cương giật ra, đầy vẻ ghét bỏ lau mu bàn tay vào quần áo, rồi chỉ vào Lâm Hoa Bình nói: “Tôi đi nghe điện thoại.”
Mẹ của Tần Cương tuy không biết chuyện gì, nhưng bà quen Lâm Hoa Bình, hơn nữa bà cũng không muốn con trai ở lại đây. Trước đó muốn đi mà không thoát, giờ có người đến giúp đúng lúc, sao có thể không đón nhận.
“Các người đừng quá đáng, con trai tôi giết con gái bà ta hay cưỡng hiếp con gái bà ta? Con trai tôi ra ngoài còn không được à? Các người mà cứ tiếp tục làm loạn như vậy, tôi sẽ cầm dao liều mạng với các người.”
Vì con trai, bà thật sự có thể làm ra chuyện giết người.
Suốt một buổi sáng, hai mắt mẹ của Tần Cương đỏ ngầu đầy tia máu vì lo lắng, bà hung dữ trừng mắt nhìn mẹ của cô gái. Hai người phụ nữ trạc tuổi nhau, hận không thể túm tóc đánh nhau một trận.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



