Trong nhà truyền ra tiếng ồn ào, có tiếng phụ nữ than khóc, tiếng phụ nữ cãi vã qua lại, lại có tiếng đàn ông quát mắng, làm ầm ĩ cả lên. Lâm Huyền Thiên dáng người gầy nhỏ, chen vào giữa đám đông.
Quay đầu nhìn, Lâm Hoa Bình không chen vào. Lâm Huyền Thiên lại chen ra khỏi đám đông, ra ngoài còn dễ dàng hơn lúc vào. Vẻ mặt Lâm Hoa Bình đầy nghi hoặc, hắn rời đi.
Lần này, Lâm Hoa Bình không chút khách khí chen vào đám đông, vừa chen vừa lớn tiếng gọi: “Anh Cương, anh Cương, là em, Hoa Bình. Anh hai em gọi điện, tìm anh có việc gấp.”
Anh cả Lâm Hoa Chung và Tần Cương là bạn học tiểu học, cấp hai. Hai người tình cảm thân thiết như anh em ruột, còn thân hơn cả Lâm Hoa Bình. Lâm Hoa Chung thành tích học tập tốt, thi cấp ba xong đến thành phố khác học trường trung cấp, ba năm sau tốt nghiệp thì ở lại đó làm việc. Tần Cương sau khi tốt nghiệp cấp hai thì không đi học nữa. Năm đó quân đội đến tuyển quân, anh thể lực tốt sức khỏe cường tráng, liền vào quân đội. Tuy hai người đã mấy năm không gặp, nhưng vẫn luôn thư từ qua lại.
Tiếng người ồn ào, tiếng của Lâm Hoa Bình không lọt vào được. Những người vây xem nghe nói Lâm Hoa Bình quen Tần Cương, đa số đều thiên vị nhà họ Tần, tự động nhường một lối đi cho hắn vào. Đến cửa, Lâm Hoa Bình nhìn thấy ngay Tần Cương đứng trong nhà, vẻ mặt tối sầm, mắt anh như muốn phun lửa.
“Anh Cương!” Hắn lớn tiếng gọi. Đợi Tần Cương nhìn về phía hắn, liền vội vẫy tay: “Anh hai em gọi điện, tìm anh có việc gấp.”
Tần Cương hơi sững lại, thấy tay Lâm Hoa Bình vẫy như lắp động cơ, trong lòng biết chắc có việc khẩn cấp. Anh bước ra ngoài, nhưng lại bị mẹ của cô gái túm chặt lấy.
“Anh định làm gì? Anh đừng hòng chạy.” Mẹ của cô gái trừng mắt nhìn anh đầy hung dữ. Tốc độ nói của bà ta quá nhanh đến mức nước bọt bắn vào tay Tần Cương. Tần Cương giật ra, đầy vẻ ghét bỏ lau mu bàn tay vào quần áo, rồi chỉ vào Lâm Hoa Bình nói: “Tôi đi nghe điện thoại.”
Mẹ của Tần Cương tuy không biết chuyện gì, nhưng bà quen Lâm Hoa Bình, hơn nữa bà cũng không muốn con trai ở lại đây. Trước đó muốn đi mà không thoát, giờ có người đến giúp đúng lúc, sao có thể không đón nhận.
“Các người đừng quá đáng, con trai tôi giết con gái bà ta hay cưỡng hiếp con gái bà ta? Con trai tôi ra ngoài còn không được à? Các người mà cứ tiếp tục làm loạn như vậy, tôi sẽ cầm dao liều mạng với các người.”
Vì con trai, bà thật sự có thể làm ra chuyện giết người.
Suốt một buổi sáng, hai mắt mẹ của Tần Cương đỏ ngầu đầy tia máu vì lo lắng, bà hung dữ trừng mắt nhìn mẹ của cô gái. Hai người phụ nữ trạc tuổi nhau, hận không thể túm tóc đánh nhau một trận.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
