“Tại sao vậy ạ? Chị hai, chị cứ để anh nói đi chứ.” Cô bé kéo tay Lâm Huyền Thiên lắc lư.
“Bài tập làm xong chưa?” Lâm Huyền Thiên nở một nụ cười thật tươi với cô bé.
Cô bé ấm ức buông tay, đến bàn ngồi xuống, cầm bút viết bài tập.
Hắn cảm thấy nhà em họ hơi lạnh, ở không thoải mái nên muốn về nhà.
Lâm Huyền Thiên kéo hắn lại: “Anh biết nhà Tần Cương không?”
“Biết chứ, em làm gì?”
“Đi xem náo nhiệt.”
Sẵn tiện, cô cũng muốn xem thử xem những lời suy đoán, tính toán trong đầu của mình liệu có chính xác hay không.
Ngôi nhà của Tần Cương vốn nằm ở ngay trên thị trấn. Cái ngôi làng thuộc Thị trấn Thuần Tây này vốn được người ta gọi là Thôn Cao Tiền. Ở ngay bên cạnh đó là Thôn Lâm Gia và Thôn Chu, cả ba ngôi làng này cùng với Thôn Cao Tiền đều cùng nằm dưới sự quản lý và thuộc về Đại đội Cao Tiền.
Người ở thôn Lâm thì hầu hết đều mang họ Lâm, người ở thôn Chu thì mang họ Chu, còn phần lớn những người sinh sống tại Thôn Cao Tiền thì lại mang họ Bàng, ngoài ra thì trong thôn cũng có một số ít hộ gia đình là người từ những nơi khác chuyển đến đây sinh sống.
Gia đình nhà Tần Cương chính là một trong số ít những hộ gia đình từ nơi khác chuyển đến định cư tại vùng này, tính từ thời tổ tiên của anh ta lặn lội đến đây lập nghiệp thì cũng đã trải qua ngót nghét gần bảy mươi năm trời rồi.
Cửa hàng đại lý độc nhất vô nhị chuyên mua bán hàng hóa ở trên thị trấn này chính là thuộc quyền sở hữu của gia đình anh ta, nhờ thế mà cuộc sống của nhà họ vô cùng sung túc, khá giả và có của ăn của để hơn hẳn so với những người dân bình thường khác trong vùng.
Đó là một căn nhà lầu cao hai tầng khang trang, xung quanh nhà còn có một khoảng sân lớn bao quanh rộng rãi. Lúc này đây, ở bên trong khoảng sân ấy đang chật ních những người là người, họ đứng túm tụm lại với nhau để xem náo nhiệt.
Lâm Huyền Thiên cùng với hắn bước đến đứng ở ngay phía cửa, cô bèn cất tiếng hỏi thăm một người đang đứng gần đó xem rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra bên trong.
Người đàn ông đó cứ tưởng rằng cả hai người bọn họ cũng giống như bao người khác, chỉ là tò mò đến đây để xem hóng hớt chuyện lạ, thế là ông ta liền hào hứng, thao thao bất tuyệt kể lại toàn bộ sự tình từ đầu đến cuối không sót một chi tiết nào.
Mẹ của cô gái kia cứ ngồi khóc lóc om sòm, lu loa lên cho cả làng cả tổng cùng nghe. Bà ta luân phiên khẳng định rằng Tần Cương trong lúc cứu người đã sờ vào ngực và còn hôn lên môi con gái bà ta, rồi bà ta đặt câu hỏi đầy trách móc rằng con gái bà ta gặp chuyện như vậy thì sau này biết phải sống làm sao với người đời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


