Lâm Huyền Thiên bị chính cái khả năng kỳ dị này của bản thân làm cho giật mình một cái thon thót. Cô đứng phắt bật dậy khỏi tảng đá, vừa ngẩng đầu lên thì tầm mắt đã lập tức thu trọn lấy toàn bộ diễn biến ở phía bờ sông đối diện.
Quả nhiên không sai một chút nào, ở hướng đó đang có một người thanh niên trẻ tuổi đi xe đạp lao đến. Anh ta dừng khựng lại ngay đúng vị trí mà cô gái vừa mới rơi xuống nước, nhanh chóng nhảy phắt khỏi xe, vứt xoảng chiếc xe đạp tội nghiệp xuống mặt đất.
Ngay sau đó, hai tay anh ta chồm mạnh về phía trước, thực hiện một động tác lao mình vào nước vô cùng chuẩn xác và đẹp mắt, rồi cũng tạo thành một tiếng “tủm” vang dội nhảy xuống sông.
Lâm Huyền Thiên đứng trân trối nhìn toàn bộ sự việc, chỉ biết đưa tay lên đỡ lấy trán của mình, trong lòng không khỏi hoang mang tột độ, cái chuyện quái quỷ này rốt cuộc là thế nào chứ!
Chưa đầy một giây, việc dự đoán đã xảy ra.
Lâm Huyền Thiên nhặt chiếc nón lá rồi chạy sang bờ sông đối diện, thanh niên trẻ ôm cô gái đứng cạnh bờ, một ông cụ khác đi ngang qua kéo hai người họ lên bờ.
Thanh niên trẻ đặt cô gái nằm ngửa xuống đất, đưa tay ra ấn ngực cô ta.
“Ấy ấy, cháu làm gì thế? Cháu ngồi xổm xuống, đặt bụng cô bé lên đùi cháu thì nước mới ra được chứ.” Ông cụ sốt ruột kêu lên.
“Hô hấp nhân tạo, đừng ồn!” Giọng nói của thanh niên trẻ trầm ấm, có chút dễ nghe.
Lâm Huyền Thiên nhìn chằm chằm khuôn mặt của thanh niên trẻ một lúc, lại có thể nhìn ra được chút manh mối.
Mặt chữ điền, mày rậm mắt to, toát lên vẻ chính trực.
Nếu không đoán sai, anh hẳn là người làm trong bộ máy nhà nước.
“Ấy ấy ấy, cháu làm gì thế?” Ông cụ lại kêu lên.
Thanh niên trẻ không ấn vào ngực cô gái đang phập phồng nữa, mà chuyển sang hôn môi cô gái.
Ông cụ sốt ruột liền định kéo cậu thanh niên, Lâm Huyền Thiên vọt lên một bước chặn anh lại.
“Anh ấy đang hô hấp nhân tạo, đó là phương pháp cứu người cơ bản nhất.”
Ông cụ nhìn cô gái nhỏ gầy guộc đang đứng trước mặt, thân hình trông lem luốc, quần áo giặt sờn cả mép, khuôn mặt không xinh đẹp nhưng lại trở nên sống động nhờ đôi mắt đặc biệt sáng.
“Đây thật sự là cứu người chứ không phải giở trò lưu manh sao?”
“Không phải. Cách ông nói có thể được, nhưng việc cấp bách là phải làm cho cô gái này thở được đã.”
Không cần cô phải nhảy xuống nước cứu người, cô vẫn sẵn lòng giải thích một chút.
Ông cụ “ồ” một tiếng, ngồi xổm xuống nhìn thanh niên trẻ liên tục ấn ngực cô gái rồi hôn môi cô gái.
Không phải vậy, là thổi hơi vào miệng cô gái.
Thế này là có thể cứu người sao?
Lâm Huyền Thiên cũng ngồi xổm xuống, tiện thể xem tướng cho ông cụ.
Ông là một người già thật thà chất phác, con cái hiếu thảo, thời trẻ đã chịu không ít vất vả.
Cô có thể nhìn ra chút manh mối rồi!
Nếu không phải trước mắt còn có một cô ta chưa tỉnh lại, cô đã muốn vỗ tay hoan hô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
