Đến tận lúc trời gần hửng sáng, Lâm Huyền Thiên mới có thể miễn cưỡng chợp mắt được một chút. Nhưng khi tỉnh dậy, cảm giác mệt mỏi lập tức bủa vây lấy cô.
Đầu cô đau như búa bổ, hai mắt sưng húp và cay xè sau một đêm dài, còn lồng ngực thì vừa nặng nề, vừa nhói lên từng cơn thắt lại.
Cô đưa tay lên day đi day lại hai bên thái dương đang căng lên như muốn nổ tung. Sau đó, cô áp chặt lòng bàn tay vào ngực, cố gắng hít thở thật sâu để điều hòa lại nhịp thở đang hỗn loạn của mình, rồi mới lặng lẽ bước xuống giường, chậm rãi đi ra ngoài.
Vì chuyện bác gái đã đứng ra cho vay tiền để cô và em gái có cơ hội tiếp tục đi học, bác đã chỉ thẳng tay vào mặt cô và bà nội mà mắng nhiếc, chì chiết suốt cả một buổi chiều.
Nỗi thất vọng và tủi hờn dâng nghẹn trong lòng. Cô cảm thấy bản thân mình vô cùng có lỗi với bà nội, người đã luôn kỳ vọng vào cô. Cô cũng thấy mình có lỗi với cả gia đình nhà bác, những người đã bỏ tiền ra cho vay.
Sau khi bị mắng nhiếc thêm một trận nặng nề như vậy, cô đã không kìm được lòng mà ấm ức khóc suốt cả đêm qua.
Cái ao nằm ở phía đông nhà, muốn ra đó phải đi ngang nhà bác.
Bác gái vừa bước ra cửa đã “phì” một tiếng khinh bỉ khi thấy cô.
Lâm Huyền Thiên cúi đầu, không dám nhìn, bước nhanh ra bờ ao.
Ngồi xổm bên mép nước, cô thấy trước mắt tối sầm, trong đầu như có một sợi gân giật từng cơn.
Từ xa, tiếng mắng chửi của bác gái vang lên chói tai:
“Lâm Hoa Bình, cái đồ chỉ biết ăn với ngủ, mày là heo à? Nuôi heo còn có thể bán, nuôi mày chẳng được ích gì. Lớn tướng rồi mà chỉ biết chìa tay xin tiền, tưởng tiền của tao rơi từ trên trời xuống chắc? Nợ ngập đầu không biết bao giờ trả, còn đòi vay tiền đi học, có biết xấu hổ không?”
Giọng bà ta như gắn loa, the thé mà vang khắp xóm.
Nhà phía trước nghe không chịu nổi, có người ló đầu ra từ cửa sổ, gọi với sang:
“Tiểu Lan, đừng mắng nữa, bà ấy nuôi ba đứa trẻ đâu có dễ dàng.”
“Chứ tôi thì dễ à? Cái thứ con ghẻ, thứ chỉ biết tốn tiền, cha ruột cũng không thèm nuôi. Còn cái lão già kia nữa, chẳng biết quản đứa con út, suốt ngày chỉ biết vơ vét của thằng cả. Con út là con ruột còn thằng cả không phải người chắc? Cùng cha cùng mẹ sinh ra, sao lại thiên vị như vậy chứ!”
Lâm Huyền Thiên nghe rất rõ ràng, từng lời từng chữ cô đều nghe không sót một câu nào, cô biết thừa là bà ta đang nhắm vào mình để mắng nhiếc.
Ngôi nhà này vốn dĩ chỉ có bốn người phụ nữ nương tựa vào nhau mà sống. Bà nội thì tuổi tác đã cao, sức lực chẳng còn được bao nhiêu.
Chị cả năm nay mười chín tuổi, ngày trước cũng chỉ học hết năm lớp bảy là phải ngậm ngùi nghỉ học để vào xưởng da làm công nhân may giày. Còn đứa em gái nhỏ thì mới lên mười hai tuổi, vẫn còn quá ngây thơ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)