"Chu Bắc cởi giày cởi tất, đặt hai chân vào chậu, rồi lại giật phắt lên, gác lên hai mép chậu gỗ.
Khương Tú đang dọn bát đũa, quay đầu nhìn một cái, khó hiểu hỏi: "Sao thế?"
Chu Bắc: "Hơi nóng."
Khương Tú:
Cô chớp chớp mắt, gương mặt nhỏ nhắn thanh tú lộ vẻ ngờ vực: "Tôi thử nước rồi mà, nhiệt độ vừa phải."
Chu Bắc: ......
Có lẽ cảm giác về độ nóng của nước giữa cô và anh không giống nhau.
Người đàn ông cắn răng chịu nóng, lại đặt chân vào chậu, làn da lập tức ửng đỏ lên một bậc.
Chu Bắc nhặt cái khăn trong chậu lên, đắp lên vết sẹo ở chân trái, đắp một lúc thì cơn đau nhức căng tức dịu đi nhiều. Anh cúi đầu nhìn vết thương trên bắp chân trái, trước sau đều xuyên qua hai lỗ đạn, sẹo lồi lõm dữ tợn khó coi.
Chu Bắc mải nghĩ chuyện đến ngẩn người, mãi tới khi Khương Tú bước vào mới hoàn hồn.
Thấy Khương Tú cứ chằm chằm nhìn vết sẹo trên bắp chân mình, đứng đó chẳng nói chẳng rằng, Chu Bắc ngỡ cô sợ hãi, vội vàng kéo ống quần xuống: "Xin lỗi, làm em sợ rồi."
Khương Tú lắc đầu: "Không có sợ đâu."
Bốn năm nằm viện, vết thương với sẹo kiểu gì cô mà chưa từng thấy. Người đàn ông từng nằm giường bên cạnh cô ngày trước cụt cả hai chân, lúc thay băng cũng chẳng buồn kéo rèm che, máu me be bét, Khương Tú đều quen cả rồi.
Cô chỉ đang nghĩ, hồi ấy Chu Bắc trúng đạn có phải rất đau không.
Chu Bắc sang phòng bên tắm rửa, Khương Tú nhân lúc đó chui vào chăn cởi áo cởi quần vứt sang một bên, chỉ mặc áo lót và quần đùi.
Cô vẫn còn nhớ Chu Bắc bảo ban đêm trên tường có bọ cạp bò ra, nên vẫn cứ chiếm lấy chỗ nằm phía ngoài giường.
Chu Bắc tắm xong quay về, thấy Khương Tú đã ngủ, người quấn kín trong chăn, chỉ thò ra một cái đầu, giống hệt đêm qua, mắt nhắm nghiền, hàng mi thỉnh thoảng lại khẽ run.
Chu Bắc: ......
Anh thổi tắt đèn, đôi mắt trong đêm tối nhạy hơn người thường, nhìn rõ được đường nét trong phòng. Người đàn ông vòng qua đuôi giường.
Trong bóng tối, Khương Tú cảm nhận rõ tiếng giường "kẽo kẹt" một cái, khiến cô lập tức nhớ lại đêm động phòng hôm qua.
Cái giường hình như cũng kêu cọt kẹt một hồi.
Bên cạnh vọng lại tiếng động khe khẽ, hình như Chu Bắc đang cởi áo.
Khương Tú vô cớ căng cứng cả người. Ban ngày còn chưa thấy gì, cứ đến tối hai người ngủ chung một giường, Khương Tú mới cảm thấy căng thẳng. Cô nhớ tới trong cốt truyện, nguyên chủ và Chu Bắc có một đứa con trai.
Năm Chu Bắc chết, đứa bé mới tám tháng tuổi.
Mắt Khương Tú đảo lia lịa.
Làm sao bây giờ?
Có nên đi theo cốt truyện ngay, sinh con trai với Chu Bắc không nhỉ?
Đúng lúc Khương Tú còn đang giằng co giữa nên hay không nên, Chu Bắc bỗng hỏi: "Chỗ đó của em còn đau không?"
Khương Tú theo phản xạ khép chân lại, cơn đau đêm qua cũng ùa vào tâm trí, tức thì cụt cả hứng.
Cái của Chu Bắc to quá, cô sợ mình không chịu nổi cơn đau rồi ngất đi mất.
Thôi vậy, hay là đợi thêm mấy hôm, đợi cô nghỉ ngơi lại sức thêm chút nữa.
Khương Tú nói khẽ: "Vẫn còn hơi đau."
Trong đêm tối, vành tai Chu Bắc đỏ đến mức muốn nhỏ máu. Anh nghĩ chắc Khương Tú hiểu lầm ý anh rồi, mà Chu Bắc cũng chẳng biết giải thích thế nào, đành đổi sang chuyện khác: "Mai anh ra trạm xá hỏi thử, mua ít thuốc mang về cho em."
"Không cần đâu!"
Lời từ chối buột ra khỏi miệng Khương Tú.
Đùa à, bất kể là thời nào, ở nông thôn thứ chẳng bao giờ thiếu chính là chuyện tán gẫu tọc mạch. Cô dám chắc Chu Bắc vừa mới bước chân ra trạm xá lấy thuốc, thì đằng sau cả đội sản xuất Hướng Hồng sẽ đồn ầm lên chuyện Chu Bắc một đêm hành hạ vợ đến hỏng cả người.
"Đỡ nhiều rồi, qua đêm nay là hết đau thôi."
Khương Tú không muốn xoay quanh chủ đề này nữa, trở mình quay lưng lại phía Chu Bắc, chừa cho anh cái gáy: "Tôi buồn ngủ rồi."
Anh lên tiếng: "Anh không ra đâu."
Khương Tú lúc này mới yên tâm, xoay người lại tiếp tục ngủ.
Gió ngoài cửa sổ hình như thổi mạnh hơn lúc chập tối, cửa cũng bị thổi kêu lộc cộc, Khương Tú lo cái căn nhà nát này bị gió lớn thổi sập mất, nhưng rồi cô vẫn ngủ thiếp đi trong nơm nớp lo sợ.
Đến nửa đêm về sáng thì đổ mưa lớn, mưa như trút xối xả xuống mái nhà loang lổ như củ sen.
Khương Tú đang ngủ say, chợt thấy mặt ướt sũng, cái giường bên dưới hình như cũng đang xê dịch, phát ra tiếng kẽo kẹt.
Khương Tú bật dậy ngồi phắt lên, mờ mờ nhìn thấy bên mép giường có một người đàn ông vóc dáng cao lớn đứng đó, để trần cả bờ vai, bắp tay cơ bắp cứng cáp rắn chắc. Góc nhìn của cô vừa hay đối diện với eo hông người đàn ông, do anh dùng sức kéo giường mà những đường nét cơ bụng săn chắc càng thêm nổi rõ.
Nhưng lúc này Khương Tú chẳng còn tâm trí đâu mà chiêm ngưỡng cơ bụng, cô quệt những giọt nước trên mặt, nhìn thấy khắp mái nhà chỗ nào cũng tí tách dột mưa, chẳng khác gì Thủy Liêm Động.
Khương Tú: ......
Ông trời đúng là đang chơi khăm cô mà!
Chu Bắc thấy Khương Tú tỉnh rồi, không giữ sức nữa, chỉ hai cái đã kéo chiếc giường gỗ đôi vào giữa nhà, rồi một tay chống mép giường nhảy sang đầu bên kia, động tác gọn gàng liền một mạch.
Chu Bắc lật cái chăn nệm phía bên anh lên, nước mưa nhỏ giọt trên mép giường, tức khắc để lại một vệt ẩm loang.
Bây giờ chỉ còn nửa giường bên phía Khương Tú nằm là khô ráo, phía trên cũng không dột, những chỗ khác đang tí tách nước mưa.
Chu Bắc mặc áo lót công nhân vào, nói với Khương Tú: "Chỗ em không bị mưa hắt vào đâu, em cứ yên tâm mà ngủ."
Khương Tú thấy anh mở cửa đi ra, gọi anh lại: "Mưa to thế này, anh đi đâu vậy?"
Chân Chu Bắc khựng lại: "Anh sang phòng bên ngủ, bên đó nhiều rơm rạ, rút ít ra cũng tạm được."
Khương Tú khẽ chau đôi mày thanh tú. Mái nhà phòng bên còn chẳng bằng phòng này, phòng bên đến cái giường cũng không có, mưa dột xuống làm ướt cả nền, dù có trải rơm rạ thì cũng ẩm, chẳng ngủ được.
Vả lại cả nhà họ Chu cũng biết căn phòng này dột mưa, chắc chắn đang chờ xem trò cười của họ. Nếu để họ trông thấy Chu Bắc nửa đêm sang phòng bên ngủ, lại tưởng cô vì căn nhà dột nát mà giận dỗi Chu Bắc, biết đâu ngày mai ra đội sản xuất lại đồn nhảm chuyện gì đó.
Cô nhìn khoảng trống của nửa giường còn lại, dịch người ra ngoài một chút, chừa ra một khoảnh: "Anh đừng đi nữa, bên đó ẩm hơn còn không ngủ được, hai chúng ta chen chúc một chút vẫn nằm vừa."
Chu Bắc có phần ngạc nhiên nhìn Khương Tú.
Mắt Khương Tú rất đẹp, những đốm sáng li ti nơi đáy mắt còn rực hơn cả ngọn lửa đèn dầu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)