"Khương Tú có một suy đoán táo bạo, nếu cái tên khác nhau, thì có phải là lúc nam chính đi xuống phương Nam, đã tự đổi cho mình một cái tên không?
Không thì làm gì có chuyện trùng hợp đến thế?
Khương Tú về đến nhà liền dọn dẹp cái nhà cửa tồi tàn cũ nát một lượt.
Cảm giác được vận động gân cốt sảng khoái vô cùng, càng làm càng thấy hăng, giờ mà bắt cô quay lại những ngày nằm liệt trên giường bệnh, Khương Tú thấy mình một ngày cũng chẳng sống nổi.
Nhân lúc người nhà họ Chu chưa về, Khương Tú tranh thủ chiếm dụng cái bếp nấu xong bữa trưa.
Rửa sạch rau cải rồi băm nhỏ, cho thêm chút hành hoa với gia vị trộn với bột ngô, đợi chảo gang nóng, đắp bánh rau lên thành chảo, phần Chu Bắc chia được chỉ có chút dầu dưới đáy bát, sáng đã dùng chút để xào rau, làm bánh nướng chắc chắn không đủ, Khương Tú cũng chẳng dám phí dầu.
Không có dầu tráng chảo, bánh hơi dính chảo, Khương Tú trở bánh chăm chỉ một chút thì cũng ổn.
Bốn năm nằm trên giường bệnh, thời kỳ đầu bệnh chưa nặng lắm, cô cũng xem không ít video.
Bánh rau nướng xong, lại trộn thêm một đĩa dưa chuột, xào một đĩa đậu đũa, cuối cùng làm thêm một nồi canh bột ngô vón cục.
Cơm vừa nấu xong người nhà họ Chu đã về, Khương Tú bưng hai đĩa rau ra thì chạm mặt ba cha con Chu Quốc đang đẩy cửa vào, ba người lưng còng gối mỏi, mặt mày mệt mỏi, đủ thấy công việc kia nặng nhọc đến nhường nào.
Ba cha con vừa vào sân đã ngửi thấy mùi cơm canh thơm phức, sáng chẳng ăn được gì, lại làm việc chân tay cả buổi sáng, vừa mệt vừa đói, ba người không nhịn được nuốt nước miếng ừng ực, trông thấy Khương Tú từ trong bếp bước ra, người nào người nấy sắc mặt xấu đến tận cùng.
Chu Quốc cũng chẳng biết Chu Bắc nói gì với vợ nó, mà lại làm cho một đứa tính nết mềm yếu cứng cỏi hẳn lên, chẳng thèm để gã cái thằng cha này vào trong mắt lấy một chút.
Chu Quốc hừ một tiếng vung tay quay vào phòng, dặn Chu Đại Sâm với Chu Nhị Sâm: "Đợi vợ chúng mày về, bảo tụi nó mau đi nấu cơm!"
Chu Đại Sâm hầm hầm trợn mắt nhìn chằm chằm Khương Tú, Chu Nhị Sâm cũng trợn mắt nhìn Khương Tú.
Hai gã anh em chỉ hận không thể nuốt sống cô.
Con đàn bà này gả vào nhà họ Chu mới một ngày đã hại họ mất tám mươi đồng, còn gánh thêm khoản nợ năm trăm hai mươi đồng, hại vợ họ đi gánh phân, hại cả nhà một tháng ròng làm những việc vừa bẩn vừa mệt mà chẳng kiếm được mấy công điểm, từ nay về sau chẳng còn được cuộc sống sung túc như trước, e là phải gặm bánh oa đầu với rau dại.
Khương Tú chẳng sợ bọn họ.
Cô ngửi ngửi đĩa dưa chuột trộn với đĩa đậu đũa xào, buông một tiếng thở dài khoan khoái: "Thơm ghê chưa."
Muối với dấm cùng ớt chuông với tỏi trộn ra cái vị ngon ra phết.
Vậy là hai gã anh em nhà họ Chu càng thêm tức, hai gã bị mùi cơm canh thơm phức kia câu cho ruột gan trong bụng như bị ai khuấy lên mấy vòng, đói đến hoa cả mắt.
Khương Tú bưng rau vào phòng, rồi lại vòng ra bếp bưng nốt chồng bánh rau đã nướng với nồi canh vón cục ra, vừa hay chạm mặt ba mẹ con dâu gánh phân trở về, ba người ủ rũ, mặt mày khổ sở, đủ thấy việc gánh phân đau khổ đến mức nào.
Đúng lúc bọn họ nhìn sang, Khương Tú ghê tởm bịt mũi lại: "Các người rơi xuống hố phân à mà thối thế, thối quá mất cả cảm giác thèm ăn."
Nói xong còn phối hợp nôn khan một tiếng.
Rồi mới nhún nhảy bước chân quay về phòng.
Triệu Diễm Linh làm việc cả một buổi sáng, vốn đã nén một bụng oán khí, về đến nhà lại bị Khương Tú mỉa mai mấy câu, nhất thời không nhịn được nữa, xông tới định tìm Khương Tú tính sổ.
Đái Xuân Hạnh đã biết nhớ, lén chuồn mất.
Hồ Thu Lan không biết nhớ, thị vẫn còn ôm mối thù bị Khương Tú véo, đi theo Triệu Diễm Linh sang tìm Khương Tú tính sổ.
"Khương Tú, mày đừng tưởng có Chu Bắc chống lưng cho mày, thì bà đây không dám trị mày!"
Hồ Thu Lan hùa theo hét: "Mày cút ra đây cho tao!"
Khương Tú bước ra cửa phòng lười nhác dựa vào khung cửa, ghê tởm giơ tay phe phẩy trước mũi: "Thối quá đi mất, các người có thể tránh xa nhà tôi ra không, đừng làm cơm tôi vừa nấu ám mùi thối."
Triệu Diễm Linh phổi muốn nổ tung, bà ta xắn tay áo lên, còn chưa kịp ra tay, thì Khương Tú dựa ở khung cửa bỗng nhiên bịt mũi hét toáng lên: "Cứu với, mẹ chồng đánh con dâu này~"
Triệu Diễm Linh: !!!
Hồ Thu Lan hét: "Mày câm miệng!"
Khương Tú khiêu khích nghiêng nghiêng đầu, tiếp tục hét: "Cứu với~"
"Mày câm miệng lại cho bà!"
Nếu không sợ hàng xóm xung quanh lại chạy sang hóng chuyện, tố cái chuyện họ bắt nạt Khương Tú lên đại đội trưởng, thì tới lúc đó họ chẳng phải là gánh phân cho đội sản xuất nữa, mà là đi gánh phân trong trại cải tạo lao động.
Triệu Diễm Linh thật muốn xé nát cái miệng Khương Tú sống sít.
Triệu Diễm Linh hối hận làm sao, hồi đó sao mình lại nhìn lầm người, cứ tưởng là đứa thật thà, ai ngờ là đứa cả người mọc đầy gai.
Hai mẹ con dâu chẳng chiếm được món hời nào, còn chuốc thêm một bụng tức.
Hồ Thu Lan với Đái Xuân Hạnh lại khổ sở lê ra bếp nấu cơm cho cả nhà, vốn sáng đã chẳng ăn được gì, lại làm việc chân tay cả buổi sáng, từ lâu đã đói đến độ bụng dán vào lưng, ai dè vào bếp lại còn ngửi thấy mùi cơm chiều thơm phức Khương Tú nấu.
Hồ Thu Lan hít hà mũi ra sức ngửi mùi thơm, thèm đến chết đi được.
Đái Xuân Hạnh cho củi vào bếp, cũng chẳng biết cái ngày khốn khổ này bao giờ mới đến hồi kết.
Trước kia sống sung sướng biết bao nhiêu, đều tại bà mẹ chồng của ả, người thì cũng nhìn mà nhìn lầm, cưới về một đứa chuyên gây chuyện.
Trưa nay Chu Bắc về hơi muộn, Khương Tú ngó ra ngoài cửa sổ mấy lần mới thấy Chu Bắc vác hai bó cỏ tranh to đùng đi về.
Hóa ra anh về muộn thế này là vì đi cắt cỏ tranh.
Người đàn ông sải bước dài, còn thấy được hơi khập khiễng.
Chu Bắc vừa vào cửa đã cảm nhận được ánh mắt đang dán vào mình, anh dõi theo ánh mắt nhìn sang, thấy Khương Tú đang nhoài người trên cửa sổ, thấy anh nhìn qua, Khương Tú mỉm cười, giọng lảnh lót cười nói: "Cơm chín rồi, rửa tay xong vào ăn cơm nhé."
Bước chân Chu Bắc khựng lại, trong nơi sâu thẳm nhất của lòng như bị thứ gì đó khẽ chạm vào một cái.
Từ ngày mẹ mất, chẳng còn ai đặc biệt chờ anh về ăn cơm.
Trước kia người nhà để lại cho anh toàn là đĩa không, vào quân đội thì toàn một lũ ông tướng, luyện tập lên là đứa nào đứa nấy như không cần mạng, đến giờ cơm chẳng cần ai giục, đứa nào đứa nấy ăn ngấu ăn nghiến.
Những góc cạnh sắc lạnh trên gương mặt người đàn ông cũng dịu đi nhiều: "Anh rửa mặt cái rồi vào ngay."
Chu Quốc đang dựa trên giường, từ cửa sổ vừa hay trông thấy bên ngoài, chửi: "Cái đồ chó chẳng ra gì, con hồ ly tinh kia hót hai câu là đã hồn xiêu phách lạc."
Triệu Diễm Linh cười lạnh: "Nếm được mùi đàn bà rồi chứ gì, cái của nợ đàn ông kia đã vào chốn ôn nhu thì chẳng phải là mềm nhũn cả xương ra sao."
Chu Quốc: ......"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
