“Mau đào lên! Bên dưới còn người!”
Tiếng hét gấp gáp vang lên giữa màn đêm hỗn loạn.
Mặt đất vẫn còn rung nhẹ sau trận động đất lớn. Nhà cửa trong thôn Hạ Hà sập hơn nửa, khắp nơi toàn tiếng khóc cùng tiếng người gọi nhau thất thanh.
Mưa lất phất rơi xuống.
Bùn đất hòa với máu tanh tạo thành thứ mùi khiến người ta buồn nôn.
Lục Đình Châu mặc quân phục dính đầy bụi đất, cầm xẻng đào liên tục suốt gần hai giờ đồng hồ. Đôi mắt anh đỏ ngầu vì nhiều ngày không nghỉ, nhưng động tác vẫn nhanh gọn dứt khoát.
“Đoàn trưởng, bên này nguy hiểm quá! Tường sắp sập rồi!”
Một chiến sĩ bên cạnh vừa dứt lời—
Rầm!
Một mảng tường đất lớn đổ ập xuống.
Có tiếng động.
Bên dưới còn người sống.
“Đưa đèn qua đây!”
Anh nhận lấy đèn pin, quỳ xuống soi vào khe hẹp tối om.
Trong ánh sáng mờ nhạt hiện ra một gương mặt trắng bệch đầy bụi đất.
Là một cô gái trẻ.
Mắt cô nhắm nghiền, trên trán chảy máu, cả người bị thanh gỗ đè lên không thể nhúc nhích.
“Còn thở.”
Giọng Lục Đình Châu trầm thấp.
Những người xung quanh lập tức vui mừng.
“Cứu được! Còn sống!”
“Đoàn trưởng, để chúng tôi xuống!”
Lục Đình Châu lắc đầu.
“Khe quá nhỏ, xuống đông sẽ sập tiếp.”
Anh cởi áo khoác quân đội ném sang bên cạnh rồi trực tiếp chui xuống.
Không gian phía dưới vô cùng chật hẹp.
Mùi bụi đất cùng mùi máu tanh nồng nặc khiến người ta khó thở.
Lục Đình Châu nhanh chóng kiểm tra tình trạng cô gái.
May mà thanh gỗ chỉ kẹt ở chân chứ chưa làm gãy xương.
Anh dùng lực nhấc thanh gỗ lên.
Đúng lúc ấy—
Mặt đất lại rung mạnh.
“Đoàn trưởng!”
Bên trên vang lên tiếng hô hoảng hốt.
Rầm!
Đá vụn và bùn đất liên tục rơi xuống.
Lục Đình Châu biến sắc, theo bản năng kéo cô gái vào lòng rồi xoay người chắn phía trên.
Tiếng đổ sập vang lên dữ dội.
Khoảnh khắc cuối cùng trước khi ánh sáng biến mất, anh chỉ kịp nghe tiếng chiến sĩ bên ngoài gào lên:
“Đoàn trưởng!”
Không gian lập tức chìm vào bóng tối.
…
Đầu đau như bị bổ ra.
Tô Uyển mở mắt, trước mặt tối đen như mực.
Cô vô thức muốn ngồi dậy nhưng toàn thân đau nhức dữ dội khiến cô hít mạnh một hơi lạnh.
Ký ức hỗn loạn tràn vào đầu.
Ngự thiện phòng…
Lửa lớn…
Tiếng quản sự quát tháo…
Còn có—
Cô chết rồi.
Tô Uyển sững người.
Rõ ràng cô đang đứng trong bếp chuẩn bị yến tiệc, vì làm việc liên tục nhiều ngày mà đột tử.
Vậy hiện tại là chuyện gì?
“Tỉnh rồi?”
Giọng đàn ông khàn khàn vang lên trong bóng tối.
Tô Uyển giật mình quay đầu.
Nhờ chút ánh sáng yếu ớt lọt qua khe đất, cô nhìn thấy một người đàn ông cao lớn đang ngồi dựa bên cạnh.
Anh mặc quân phục màu xanh sẫm, khuôn mặt góc cạnh lạnh lùng, cánh tay còn đang chảy máu.
Người đàn ông đưa bình nước tới.
“Uống chút đi.”
Tô Uyển nhìn anh chằm chằm vài giây.
Lục Đình Châu cũng đang quan sát cô.
Cô gái này được cứu ra từ dưới đống đổ nát, vừa tỉnh lại không khóc không nháo, ánh mắt còn bình tĩnh đến lạ thường.
Hoàn toàn không giống một cô gái nông thôn bình thường.
Tô Uyển nhận lấy bình nước.
Chỉ còn non nửa.
Cô im lặng nhấp một ngụm nhỏ rồi trả lại.
Lục Đình Châu hơi bất ngờ.
“Không uống nữa?”
“Anh bị thương nặng hơn tôi.”
Giọng cô rất khàn nhưng cực kỳ tỉnh táo.
Lục Đình Châu nhìn cô thêm vài giây rồi nhận lại bình nước.
“Chúng ta bị kẹt rồi.”
Tô Uyển khẽ nhíu mày.
Theo ký ức vừa tiếp nhận, hiện tại là năm 1973.
Nguyên chủ cũng tên Tô Uyển, sống ở thôn Hạ Hà.
Cha mẹ mất sớm, từ nhỏ ở nhờ nhà bác cả.
Bác gái vốn định gả cô cho một gã goá vợ hơn bốn mươi tuổi để đổi lấy sính lễ.
Hôm nay động đất xảy ra, nguyên chủ bị chôn dưới nhà rồi chết đi.
Mà cô…
Lại nhập vào thân xác này.
Tô Uyển chậm rãi cụp mắt.
Ông trời đúng là biết trêu người.
Kiếp trước sống mệt chết trong cung.
Kiếp này vừa mở mắt đã bị chôn sống.
“Đói không?”
Giọng đàn ông kéo cô về thực tại.
Lục Đình Châu lấy từ túi áo ra nửa cái bánh bột ngô đã cứng.
“Ăn tạm.”
Tô Uyển nhận lấy, cắn thử một miếng.
Ngay giây sau cô im lặng.
Khó ăn thật.
Kiếp trước là đầu bếp hoàng gia, nàng từng ăn qua vô số sơn hào hải vị. Hiện giờ thứ bánh khô cứng này vào miệng chẳng khác gì nuốt cát.
Lục Đình Châu nhìn biểu cảm của cô, hiếm khi bật cười.
“Không ăn được?”
Tô Uyển lạnh mặt:
“Khó ăn.”
Nếu là người khác chắc chắn sẽ nổi giận.
Nhưng Lục Đình Châu chỉ cảm thấy buồn cười.
Cô gái này đúng là rất thú vị.
Ở hoàn cảnh thế này còn chê đồ ăn khó ăn được.
“Nhịn đi.”
Anh tựa đầu vào tường đất, giọng thấp trầm:
“Chờ cứu viện tới, tôi dẫn cô ăn ngon.”
Tô Uyển liếc anh một cái.
Người đàn ông này nói chuyện giống như chắc chắn mình sẽ sống sót vậy.
Không hiểu sao lại khiến người khác an tâm.
Đúng lúc ấy—
Ầm!
Mặt đất lại rung mạnh.
Bụi đất rơi xuống liên tục.
Sắc mặt Lục Đình Châu thay đổi ngay lập tức.
“Qua đây!”
Anh kéo mạnh cô vào lòng.
Gần như cùng lúc, một tảng đá lớn rơi xuống vị trí ban nãy cô ngồi.
Tô Uyển sững người.
Nếu chậm một chút…
Đầu cô giờ đã nát rồi.
Trong bóng tối chật hẹp, hơi thở đàn ông sát ngay bên tai cô.
Mùi thuốc súng cùng mùi mồ hôi nam tính rất rõ ràng.
“Có bị thương không?”
Giọng anh vang lên ngay trên đỉnh đầu.
Tô Uyển ngẩng mặt.
Khoảng cách quá gần khiến cô nhìn rõ đường nét lạnh lùng trên gương mặt anh.
Người đàn ông này thật sự rất đẹp trai.
Là kiểu lạnh lẽo cứng rắn như núi tuyết.
“… Không chết được.”
Lục Đình Châu khựng lại rồi bật cười trầm thấp.
Đôi mắt lạnh băng nhiều ngày cuối cùng cũng xuất hiện chút ý cười.
“Miệng cô độc thật.”
Tô Uyển đẩy anh ra, tựa lưng vào vách đất.
“Quen rồi.”
Nàng sống trong hậu cung nhiều năm.
Nếu miệng không độc, lòng không lạnh, sớm đã bị người ăn tới xương cũng chẳng còn.
Lục Đình Châu nhìn cô gái trước mặt, đáy mắt dần sâu hơn.
Anh từng gặp rất nhiều người.
Nhưng chưa từng thấy ai như cô.
Rõ ràng yếu ớt đến mức vừa bóp đã gãy, lại cố tỏ ra lạnh lùng như nhím xù lông.
Không hiểu vì sao…
Lại khiến anh muốn che chở.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)