Ngay sau đó, Khương Mật ôm chặt lấy Tiểu Tương Bao rồi ngã nhào xuống đất. Tất nhiên, cú ngã này đã được cô tính toán kỹ lưỡng, giống như một thước phim quay chậm nhưng vẫn đảm bảo đủ độ chân thực. Trước khi chạm đất, cô lấy thân mình che chở cho cháu trai, đồng thời thì thầm vào tai cậu nhóc: "Khóc đi con, cô út đang chơi trò chơi với con đấy. Khóc thật to vào, lát nữa cô mua kem cho ăn!"
Kiếp trước cô là ảnh hậu, thị hậu lừng lẫy, mấy chiêu khua môi múa mép hay diễn kịch này cô nắm trong lòng bàn tay. Nếu muốn chơi đùa, cô sẵn lòng tiếp chiêu, nhưng một khi đã dám động tay động chân với cô thì cứ chuẩn bị tinh thần mà "xuất huyết" đi.
Để cho kịch tính, cô còn định cắn đầu lưỡi cho chảy máu nhưng lại sợ làm Tiểu Tương Bao hoảng sợ nên thôi, dù sao diễn xuất của cô cũng đủ để "hù chết" bọn họ rồi.
Tiểu Tương Bao ban đầu có hơi ngơ ngác khi thấy cô út bỗng nhiên nằm vật ra đất. Nhưng ngay sau đó, cảm nhận được cô út đang khẽ bóp tay mình làm ám hiệu, cậu nhóc sực nhớ tới lời dặn "đang chơi trò chơi". Thế là cậu nhóc lấy hơi, gào khóc thảm thiết, vừa khóc vừa mếu máo: "Cô út ơi... cô út sao thế này..."
Đám người Vệ Vinh Nghiệp ban đầu còn đang ồn ào chửi bới, giờ thấy cảnh này liền cứng đờ người. Những người xung quanh rạp chiếu phim cũng tò mò vây lại xem. Một cô gái mặc váy xanh vội vàng chạy tới ngồi xuống, đưa tay kiểm tra hơi thở của Khương Mật rồi lo lắng bấm vào nhân trung của cô.
Khương Mật thầm kêu đau, đúng là gặp họa mà, nhưng cô vẫn nghiến răng chịu đựng.
Tiểu Tương Bao ôm lấy cô út, nhất quyết không cho ai chạm vào, vừa khóc vừa hét: "Người xấu! Các người đều là người xấu!"
Nhân viên soát vé thấy tình hình có vẻ nghiêm trọng, đoán chừng cô gái kia đã hôn mê nên vội vàng đi gọi chủ nhiệm rạp phim. Khương Mật cảm nhận được sự lương thiện của những người xung quanh nên càng quyết tâm "ngất" cho trót. Thỉnh thoảng cô lại khẽ xoa tay Tiểu Tương Bao để trấn an cậu nhóc khỏi sợ thật.
Vệ Vinh Nghiệp đứng đực ra đó, lắp bắp: "Tôi... tôi không có... tôi chỉ kéo nhẹ một cái thôi mà. Nó giả vờ đấy! Chắc chắn là nó giả vờ!"
Mọi người bắt đầu chỉ trỏ, bàn tán xôn xao. Một thanh niên đeo kính trẻ tuổi bất bình lên tiếng: "Tôi đứng đây nãy giờ thấy các người mắng mỏ cô gái nhỏ này đủ kiểu. Người ta đã định đi rồi mà các người còn không tha, còn dùng sức kéo người ta lại. Bá đạo như thế, các người tưởng mình là đại thiếu gia nhà tư bản chắc?"
Cô gái váy xanh cũng gắt lên: "Một đám đàn ông sức dài vai rộng mà lại đi công kích ngoại hình của một cô gái nhỏ, mở miệng ra là mắng người ta là heo. Tôi đứng xa còn nghe thấy, thật là quá quắt!"
Chủ nhiệm rạp phim nhanh chóng có mặt, sai người đẩy xe kéo tới để đưa Khương Mật đến bệnh viện. Còn Vệ Vinh Nghiệp thì bị mọi người ép phải làm người kéo xe "chuộc lỗi".
Vệ Vinh Nghiệp nghe thế như vớ được cọc chèo, gào lên: "Đúng thế! Tôi không đánh nó! Là nó tự đói đến ngất đấy!"
Thanh niên đeo kính hừ lạnh: "Rốt cuộc là thế nào thì cứ để bác sĩ khám khắc biết. Nhưng tôi tận mắt thấy cậu kéo giật cô ấy lại đấy nhé!"
Khương Mật nằm trên xe thầm nghĩ: Chị họ của cô đúng là "cao tay", một câu nói mà vừa dìm được cô là hạng yếu ớt vô dụng, vừa giải vây được cho gã kia. Đúng là thú vị thật đấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



