Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tiểu Tương Bao nghe nhắc đến mình liền lắc đầu nguầy nguậy, đôi mắt vẫn còn ngấn nước: "Con không đói đâu... Cô út... không được chết... đâu nhé."
Cậu nhóc rõ ràng đã bị dọa cho một trận kinh hồn bạt vía. Khương Mật ôm lấy cháu, trán kề trán với cậu nhóc, thầm thì: "Tiểu Tương Bao ngoan, lúc nãy cô nói với con thế nào rồi? Cô chỉ đang chơi trò chơi thôi mà, cô đóng vai người bệnh, còn con đóng vai người chăm sóc. Lát nữa cô sẽ mua kem cho con ăn nhé!"
Lưu Vân xót con nhưng lúc này không dám rời mắt khỏi em chồng nửa bước: "Kệ nó, đói một tí cũng không sao."
Khương Mật không đành lòng, cô níu tay chị dâu nài nỉ: "Chị dâu ơi, em cũng đói run cả người rồi này. Em hứa với chị là em không làm chuyện dại dột đâu. Em còn phải xuống nông thôn tích trữ đồ ăn nữa chứ! Nghe nói trên núi ở Bắc tỉnh nhiều sản vật lắm, lúc đó em sẽ gửi về cho cả nhà mình ăn thoải mải."
Trương Vân Anh nhét túi bánh vào lòng Tiểu Tương Bao: "Ăn đi con, đói lắm rồi đúng không?"
Lưu Vân định rút tiền ra trả nhưng Trương Vân Anh dứt khoát từ chối rồi cùng Bành Dương rời đi. Khương Mật mở túi bánh, đưa cho Tiểu Tương Bao một miếng rồi mình cũng nếm thử một miếng. Đây là lần đầu tiên cô được ăn bánh quy của thời đại này. Bánh làm từ bột mì, trứng và đường, được nướng giòn rụm, thơm phức. Trong cơn đói cồn cào, cô thấy đây quả thực là mỹ vị nhân gian.
Lưu Vân nhìn hai cô cháu ăn ngon lành, khẽ mở túi nước cho cả hai uống: "Em đấy, lần này đúng là làm cả nhà một phen hú hồn."
Khương Mật nhanh tay đút một miếng bánh vào miệng chị dâu: "Chị cũng nếm thử đi, thơm lắm!" Lưu Vân ăn miếng bánh xong cũng không nỡ mắng thêm nữa.
Mẹ Khương quay lại phòng bệnh rất nhanh. Bà không đả động gì đến chuyện bồi thường của nhà họ Vệ mà chỉ im lặng ngồi bên giường, nhìn con gái bằng ánh mắt xót xa. Khương Mật buông miếng bánh, đưa tay nắm lấy tay mẹ. Bà khẽ vỗ vào tay cô: "Con còn coi mẹ là mẹ không? Lúc định nhảy xuống, con có nghĩ đến mẹ không hả?"
Khương Mật lại nắm tay mẹ lần nữa, dù bị bà vỗ ra nhưng cô vẫn kiên trì. Cô ghé sát tai mẹ, nói nhỏ: "Mẹ ơi, con đâu có ngốc mà chết thật, con thấy anh thanh niên kia đứng ngay cửa sổ rồi mà."
Mẹ Khương ngờ vực: "Thật không?"
Khương Mật chìa bàn tay nhỏ nhắn ra: "Thật mà mẹ, mẹ xem tay con đỏ hết lên rồi này."
Tiểu Tương Bao thấy thế cũng ghé mồm thổi phù phù vào mu bàn tay cô út.
"Đáng đời con! Lần sau mà còn thế mẹ dùng gậy nhóm lửa đánh thật đấy." Mẹ Khương không hỏi thêm gì nữa, bà vuốt lại mái tóc xơ xác cho con gái, lòng trào dâng nỗi xót xa: "Có thấy chỗ nào không khỏe không con?"
Khương Mật nhe răng cười: "Đói quá mẹ ạ, con muốn ăn bánh bao thịt."
Thấy con gái đòi ăn, mẹ Khương mới thực sự yên tâm. Bà bảo: "Anh hai con đi mua cơm rồi. Mật Mật à, bấy lâu nay để con bị người ta bắt nạt, là lỗi của mẹ không bảo vệ được con."
Khương Mật ngoan ngoãn tựa vào lòng mẹ: "Mẹ đừng tự trách mình, sau này sẽ không ai bắt nạt được con nữa đâu. Hôm nay con cũng chẳng để mình thiệt thòi, bọn họ mắng con, con mắng lại cho tức hộc máu đấy chứ. Nếu không phải gã Vệ Vinh Nghiệp kia động tay động chân thì giờ con với Tiểu Tương Bao đang ở nhà đánh chén bánh bao thịt rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






