Khương Thư Âm vẫn đang thấp thỏm chờ đợi hệ thống nâng cấp xong. Cô ta tự trấn an mình rằng khí vận của Khương Mật giờ chỉ còn là một cái vỏ rỗng, cả đời này chắc chắn sẽ chỉ là hạng tầm thường, chẳng thể nào gây ra sóng gió gì được nữa.
Trong khi đó, Khổng Vi Vi – cô bạn đi cùng Khương Thư Âm – mặt cắt không còn giọt máu: "Khương Mật, tôi... tôi không biết chuyện là như thế... tôi tưởng..." Cô ta lắp bắp định giải thích nhưng chẳng nên lời.
Từ Nhạc Ninh thì sợ đến mức nhũn cả chân, đầu óc quay cuồng. Cô ta nhận ra nếu Khương Mật thực sự nhảy xuống, cô ta sẽ trở thành kẻ gián tiếp giết người. Hai hàm răng cô ta va vào nhau cầm cập, rồi "bịch" một tiếng, cô ta ngã quỵ xuống sàn.
Vệ Vinh Nghiệp thì vẫn còn cứng đầu, hắn thở phào một cái rồi lẩm bẩm: "Không bắt tôi cưới là tốt rồi!"
Dù hắn nói rất nhỏ nhưng vẫn bị bác sĩ nghe thấy. Bà nghiêm khắc khiển trách: "Tuổi còn nhỏ mà tâm địa đã xấu xa như vậy. Bức người ta đến đường cùng mà không một chút hối lỗi, sau này lớn lên không khéo lại thành kẻ giết người phóng hỏa cũng nên!"
Sắc mặt Vệ Vinh Nghiệp trắng bệch, hắn cãi cố: "Nó cố tình đấy chứ! Nếu nó thực sự muốn chết thì ai mà cản nổi?"
Ông Vệ đứng cạnh nghe vậy thì không chịu nổi nữa, giơ chân đạp thẳng vào mông con trai một cái rõ đau: "Thằng khốn nạn, tao đánh chết mày!"
Mẹ Khương giận đến mức cả người run cầm cập, bà chỉ thẳng mặt Vệ Vinh Nghiệp: "Mày... mày không phải là con người!" Bà hận không thể lao vào xé xác hắn ra, nhưng lúc này bà không dám rời khỏi Khương Mật nửa bước vì sợ con gái lại làm chuyện dại dột.
Đúng lúc đó, Khương Trạch và Lưu Vân cũng vừa chạy tới bệnh viện. Vừa nghe thấy chuyện em gái bị ức hiếp, Khương Trạch chẳng thèm hỏi han gì thêm, lao vào đấm thẳng mặt Vệ Vinh Nghiệp một cú nảy lửa. Anh là công nhân sơ chế ở nhà hàng quốc doanh, sức lực hơn người, lại đang cơn thịnh nộ nên đánh cho Vệ Vinh Nghiệp không kịp trở tay. Bố mẹ Vệ Vinh Nghiệp thấy con bị đánh cũng chỉ biết cắn răng đứng nhìn, không dám can ngăn vì biết mình sai mười mươi. Diêm Hạo Dương định vào can thì cũng bị Khương Trạch tặng cho vài quả đấm.
Từ Nhạc Ninh thấy Diêm Hạo Dương bị đánh liền lao vào che chắn cho anh ta. Khương Trạch vốn không đánh phụ nữ nên vòng qua cô ta để tiếp tục trút giận lên Vệ Vinh Nghiệp.
Anh chỉ biết là gã này đã làm em gái mình ngất xỉu, chứ chưa hề biết chuyện Khương Mật vừa định nhảy lầu tự tử.
Nghe thấy tiếng Khương Mật gọi yếu ớt: "Anh hai... dừng tay lại đi... Chị họ, chị cẩn thận đấy."
Khương Mật cố tình gọi để ngăn Khương Thư Âm tiến lại gần Khương Trạch. Cô không muốn chị họ có cơ hội đụng vào anh mình rồi lại giở trò "đổi trắng thay đen".
Chủ nhiệm Hội liên hiệp phụ nữ cũng vội vàng vào can ngăn: "Thôi thôi, đánh chết người bây giờ! Dừng lại đi!"
Khương Trạch nghe tiếng em gái liền dừng tay, vội vàng bước tới bên giường bệnh, đỡ lấy tay cô: "Mật Mật, em thấy thế nào rồi?"
Nước mắt Khương Thư Âm lã chã rơi: "Em xin lỗi... tất cả là lỗi của em."
Vệ Vinh Nghiệp định lên tiếng thì bị mẹ hắn vỗ một cái rõ đau vào vết sưng trên đầu, khiến hắn chỉ biết rên rỉ mà không dám nói thêm lời nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)