Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Về Thập Niên 70 Thành Nữ Phụ Thanh Niên Trí Thức Đối Chiếu Tổ Ăn Dưa Hàng Ngày Chương 1:

Cài Đặt

Chương 1:

Khương Mật nghe được động tĩnh trong phòng, giẫy giụa trở mình, híp mắt nhìn qua, gọi một tiếng: "Chị hai."

Khương Ngưng đã mặc quần áo tử tế, đang chải tóc, cô ấy buộc hai bím tóc đen nhánh bóng loáng, để tóc mái mỏng, đôi mắt to đen nhánh thủy nhuận nhìn qua: "Đánh thức em rồi?"

Khương Mật ngáp một cái, bàn tay nhỏ bé che miệng nhìn Khương Ngưng chải tóc: "Chị và anh rể đi leo núi, dậy sớm như vậy làm gì."

"Sắp bảy giờ rồi, còn sớm à?" Khương Ngưng xoay người lại, véo má Khương Mật: “Đừng kêu bậy."

Khương Mật bị véo mặt, nhe răng nói: "Vậy gọi là gì? Đồng chí? Anh Thẩm? Anh Thành?"

Đây là sự thay đổi cách xưng hô của Khương Ngưng đối với Thẩm Hoài Thành.

Khương Ngưng thấy cô giễu cợt chính mình, đưa tay cù cô, Khương Mật sợ ngứa, cười né tránh: “Chị hai, chị còn như vậy, em sẽ đánh trả."

Sau một hồi đã phấn khởi công kích hai bên hông của Khương Ngưng, hai chị em sợ ngứa là nhất mạch tương thừa, nhưng Khương Mật thua ở tuổi nhỏ sức lực nhỏ, rất nhanh đầu hàng cầu xin tha thứ.

"Chị đừng chọt em nữa mà, chị nói gọi gì em sẽ gọi đó!"

Tiểu Tương Bao hai tuổi phòng bên cạnh nghe được động tĩnh chạy tới, Khương Mật: "Tiểu Tương Bao, ôm cánh tay cô hai!"

Tiểu Tương Bao gào to bò lên giường ôm lấy cánh tay Khương Ngưng, Khương Mật thổi thổi lòng bàn tay của mình. “Chị hai, chị ngoan ngoãn nghe lời đi."

Ba người chơi đùa một hồi, cuối cùng Tiểu Tương Bao hai tuổi nhận tất cả, bị cù hai bên hông, còn bị thổi cái bụng nhỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn mềm mại cười tới đỏ bừng, ra một thân mồ hôi.

Khương Mật cầm quần vải đen và áo khoác vải hoa đặt trên đầu giường mặc lên người, nhìn Khương Ngưng sửa sang lại quần áo đầu tóc, cảm thán: "Chị hai thật sự xinh đẹp!”

Đúng là được lời cho anh rể.

Khương Ngưng dừng động tác lại rồi nói với vẻ yêu chiều: “Khi còn bé, Mật Mật xinh đẹp nhất, sau này ăn nhiều cơm, ăn béo chút, qua mấy năm này, sẽ xinh đẹp thôi."

Khương Mật khi còn bé đúng thật rất xinh đẹp, lúc năm tuổi, còn là đứa nhỏ xinh đẹp nhất trong viện, mỗi một bạn nhỏ trong viện đều muốn làm bạn với cô. Sau năm tuổi, bắt đầu gầy, nuôi thế nào cũng không béo, nhưng nền tảng tóm lại vẫn đẹp mắt, khi lên chín tuổi, trên mặt bắt đầu nổi mụn, các bạn nhỏ cũng bắt đầu trốn tránh cô, nói cô có một khuôn mặt cóc ghẻ, kiếp trước nhất định là cóc. Cái tên này cũng xem như là theo cô mấy năm nay.

Khương Mật sờ sờ mặt, hố hố trũng trũng, bởi vì quá gầy, không cảm giác được chút thịt, còn có thể sờ đến xương gò má: "Em có phải do ba mẹ em nhặt từ đống rác không?"

Khương Ngưng: "Nói bậy bạ gì vậy? Nào, chị buộc tóc cho em, đeo dây mới cho em."

Khương Mật: "Không đeo, mấy sợi lông vàng này của em làm sao dùng được. "

Khương Mật cười trêu chọc cậu: "Cô nhỏ chờ cháu!"

Khương Ngưng vẫn dùng dây buộc tóc màu hồng nhạt giúp Khương Mật tết bím tóc, lại nghiêm túc nhìn mặt Khương Mật, kinh hỉ nói: "Mật Mật, mụn trứng cá trên mặt em có phải tốt hơn rồi không?"

Rồi lại quay đầu nhìn ra ngoài gọi to: “Mẹ, mẹ lại đây xem này."

Tô Trân Trân đang ở trong bếp nấu cơm nói: "Làm gì?"

Khương Ngưng: “Mẹ lại đây xem Mật Mật này.”

Ngay sau đó, Tô Trân Trân quấn tạp dề đi tới, xoa xoa cái đầu nhỏ nhắn của Tiểu Tương Bao rồi nói: "Mật Mật làm sao vậy?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc