Có thể nói, vấn đề lớn nhất trước mắt ở nhà họ Tô chính là chuyện kết hôn của Tô Tiếu Tiếu, cha Tô và mẹ Tô thật sự lo đến bạc cả đầu.
Hạ thấp điều kiện cũng không có nghĩa bọn họ nỡ cho con gái tùy tiện lấy một tên có diện mạo xấu xí nào đó.
Hai năm này đối tượng mà bà mai Từ giới thiệu, điều kiện của người sau còn thấp hơn người trước, bây giờ ngay cả người gà trống nuôi con cũng dám giới thiệu, lại thêm hai năm nữa không phải sẽ giới thiệu cho Tô Tiếu Tiếu những người góa vợ lớn hơn cô mười mấy hai mươi tuổi có thể làm cha cô hay sao? Thế này có thể không sầu được sao?
Dù sao Tô Tiếu Tiếu cũng tới từ thế kỷ hai mươi mốt nên suy nghĩ vượt trước thời đại mấy chục năm, cô cho rằng việc cấp bách bây giờ là phải cải thiện hoàn cảnh sống, dù sao cách cải cách mở cửa còn đến mấy năm nữa lận. Kêu cô cứ ở nơi này mãi cô cảm thấy rất khó chịu, bây giờ ở độ tuổi này của cô khăng khăng tìm người kết hôn lần đầu có xác suất lớn chỉ có thể gả đến một gia đình nông thôn nghèo hơn nhà họ Tô rất nhiều, vậy cô cũng chỉ có thể nhảy xuống giếng theo nguyên chủ.
“Cha, mẹ, anh cả, con muốn đi gặp thử người này.” Tô Tiếu Tiếu đáp.
Mọi người đang định phản đối nhưng Tô Tiếu Tiếu lại nói tiếp: “Mọi người nghe con phân tích trước đã, chuyện đồng thời xem mắt mấy người này chắc hẳn là do bà mai Từ sắp xếp, mọi người đừng tức giận, bà ấy vừa nghe hai mươi tám tuổi thấy tuổi tác cũng vừa vặn hợp với con, thêm yêu cầu biết chữ đã lập tức nghĩ đến con ngay, chứng tỏ con ở trong lòng người ta vẫn rất có văn hóa đi, thế này không nên vui sao ạ?
Có thể dẫn cả gia đình đi tòng quân còn yêu cầu đối phương biết chữ nên điều kiện sẽ không quá kém, ít nhiều cũng chứng tỏ học lực của bản thân anh ta sẽ không quá thấp, cha, trước đây không phải cha luôn ghét người ta không có văn hóa không xứng với con sao, hiếm khi có yêu cầu biết chữ vậy gặp một chút cũng không sao cả.
“Đừng nói vớ vẩn!” Lý Ngọc Phụng trừng mắt nhìn cô: “Có tay có chân làm sao có thể đói chết được?”
Tô Tiếu Tiếu đi qua ôm cánh tay bà ấy, cười bảo: “Còn không phải vì mọi người thương con không nỡ để con làm việc nặng nhọc hay sao? Con chỉ biết đọc sách làm việc nhà, gánh một gánh lạc gánh thóc chỉ được năm mươi cân, cấy mạ trồng trọt thì con thật sự không làm được.”
Nhà họ Tô thật sự thương con gái, cha và hai anh trai như mấy ngọn núi lớn chống đỡ cả nhà, Lý Ngọc Phụng là một người giỏi giang, việc ngoài ruộng và việc trong nhà đều cáng đáng hết, làm đâu ra đấy.
Sau khi Tô Tiếu Tiếu đi học phần lớn cũng chỉ có thể giúp làm chút việc nhẹ trong khả năng, bằng không làm sao có thể có nhiều thời gian đọc sách và có thành tích tốt như vậy?
Lý Ngọc Phụng trừng phạt nhìn cô, tức giận nói: “Sớm biết thế không cho con đi học nhiều năm như vậy, từ nhỏ theo mẹ ra đồng làm việc cũng không đến mức thành bà cô già.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


