Chỉ là việc không thể sinh con là một nỗi đau chí mạng, con gái mình gả qua đó rồi, sau này biết làm sao?
“Nhưng mà...”
“Anh cứ hỏi Tiểu Lạc xem nó có đồng ý hay không, nếu Tiểu Lạc không đồng ý, tôi là ông nội nó tự nhiên sẽ che chở nó.”
Ông nội Hứa nói xong câu này liền liếc nhìn người bạn già đang ngồi ở phòng khách. Ông nội Chu (Chu Long Phi) cũng nhìn lại ông nội Hứa.
Lời ông nội Hứa nói ông đều nghe rõ mười mươi, ông không phản bác cũng chẳng phủ nhận, vì ông nội Chu cũng tán thành với ý kiến đó.
Trong lòng ông nội Hứa cũng chẳng dễ chịu gì, nếu không phải người bạn già này đưa ra bảo đảm lớn như vậy, ông cũng không đời nào để đứa cháu gái nhỏ gả đi.
“Không sai.”
“Hừ! Chu Duật Hành nhà ông năm nay đã 30, cháu gái nhỏ nhà tôi mới có 23 tuổi, đúng là trâu già gặm cỏ non.”
“Nếu Tiểu Lạc nhà ông nguyện ý, sau này nhà họ Chu sẽ do con bé quyết định.”
Ông nội Chu đưa ra lời cam đoan. Ông nội Hứa nhìn sâu vào mắt bạn mình, khi thấy vẻ cô độc trong mắt ông ấy, lòng ông cũng có chút bùi ngùi.
Trong số mấy đứa cháu của bạn mình, đứa có năng lực nhất chính là thằng cháu đích tôn này, nhưng kết quả là ông trời lại trêu đùa nhà họ Chu một vố quá lớn.
Ba đứa cháu khác của nhà họ Chu tuy năng lực cũng không tệ, nhưng bạn mình đã trao cho bao nhiêu cơ hội mà chúng vẫn không đủ sức gánh vác trọng trách gia đình.
Chỉ có đứa trẻ Chu Duật Hành kia là có thủ đoạn sấm rền gió cuốn, quyết đoán nhanh nhạy, ưu tú vượt xa người cùng trang lứa.
Ngoài khuyết điểm không thể sinh con ra, ông thực sự không tìm thấy điểm nào để chê, thằng bé đó đúng là một nhà lãnh đạo bẩm sinh.
Nhà họ Chu nhiều đời theo nghiệp binh đao, không vướng bận những tạp niệm khác, cứ đà này mà phát triển thì có thể nói là vững như bàn thạch.
Thế nhưng trong thế hệ cháu chắt, lại chỉ có Chu Duật Hành đủ sức tiếp nối vinh quang của dòng họ, mà đứa trẻ duy nhất này lại không có khả năng nối dõi, đúng là một trò đùa tai quái.
Bạn già của ông không muốn cháu đích tôn phải cô độc cả đời, nên mới đích thân từ kinh đô lặn lội đến Tô Châu để hỏi cưới mối này.
Ông nội Hứa dù ban đầu cũng không tán thành, nhưng những lời hứa hẹn mà nhà họ Chu đưa ra lại khiến ông không thể không dao động.
Ông không cầu cháu gái nhỏ phải có bản lĩnh gì to tát, chỉ hy vọng đời này con bé được sống tự tại, ung dung, không bị cơm áo gạo tiền làm khó.
Còn về vận mệnh sau này của nhà họ Chu, cứ để lớp hậu thế sau này tự giải quyết đi.
Ít nhất là lúc này, đối với cả nhà họ Chu và nhà họ Hứa, đây đều là một chuyện vẹn cả đôi đường.
Trong khi đó, Hứa Thanh Lạc đang ôm gối ngồi trên ghế sofa, điện thoại đặt ngay tại phòng khách nên cuộc đối thoại giữa cha Hứa và ông nội Hứa cô và mẹ đều nghe rõ mười mươi.
“Tiểu Lạc, con nghĩ sao?”
“Ký chủ, đây chính là đối tượng còn lại trong lựa chọn hai chọn một, Chu Duật Hành!”
Hệ thống cho Hứa Thanh Lạc câu trả lời. Phương Dư Sâm và Chu Duật Hành là hai đối tượng nhiệm vụ của cô, cô cần phải chọn ra một người làm chồng mình sau này.
“cha, anh Chu Duật Hành đó là người thế nào ạ?”
Cha mẹ Hứa nhìn cô một cái. Nhà họ Hứa và nhà họ Chu vốn là thế giao, ông và mẹ Hứa trước đây cũng từng gặp Chu Duật Hành.
“Tính cách trầm ổn, có năng lực, có quyết đoán, làm việc đủ tàn nhẫn và dứt khoát, năng lực vô cùng xuất chúng.”
“Ngoại trừ việc không thể có con, ba buộc phải thừa nhận cậu ta rất ưu tú.”
“Sau này chắc chắn sẽ làm nên nghiệp lớn.”
Đây là lần đầu tiên cha Hứa khen ngợi một người như vậy, ngay cả với con trai ruột ông cũng chưa từng đưa ra đánh giá cao đến thế.
“Nhà họ Chu sau này sẽ giao vào tay cậu ta, ngoại trừ việc không có con cái, con sẽ không phải chịu bất cứ uất ức nào.”
“Ông nội con nói rồi, nếu con không muốn, ông sẽ che chở cho con.”
Hứa Thanh Lạc có thể không đồng ý sao? Đây chính là một trong hai lựa chọn nhiệm vụ của cô mà.
Cách làm của nhà họ Phương cô thực sự không thích, càng không muốn gả qua đó để đối phó với kiểu cha mẹ chồng như vậy.
Ít nhất gả vào nhà họ Chu, cô có ông cụ Chu che chở, lại nhận được sự tôn trọng cần thiết.
“Hệ thống, tình hình anh Chu Duật Hành này là sao?”
“Chu Duật Hành năm 18 tuổi đã phát hiện bị chứng không tinh trùng, tỷ lệ thụ thai chỉ có 0.1%.”
“Thấp thế cơ á?”
Hứa Thanh Lạc không ngờ tỷ lệ thụ thai của Chu Duật Hành lại thấp đến thế, việc muốn có con gần như là không thể.
“Đúng vậy, cho nên mới cần cô làm nhiệm vụ chứ.”
“Thế ngộ nhỡ sau này tôi mang thai thật, anh ấy có nghĩ tôi ngoại tình không?”
“Ký chủ, nếu anh ta nghi ngờ thì cô cứ ôm con bỏ trốn thôi.”
“Mục tiêu chính của chúng ta là sinh con, còn về cha của đứa trẻ... có hay không cũng chẳng quan trọng.”
Nghe hệ thống nói vậy, Hứa Thanh Lạc lập tức thấy rất có lý. Nhiệm vụ của cô là sinh con mà, chỉ cần mang thai là được, cha đứa trẻ có thừa nhận hay không cũng không sao.
“Nói đúng đấy.”
Hứa Thanh Lạc và hệ thống đã đạt được tiếng nói chung, thế là cô liền nói ra ý định của mình với cha mẹ.
“cha , con đồng ý.”
“Tiểu Lạc, con thực sự không để ý sao?”
“cha mẹ ơi, tư tưởng của con không bảo thủ vậy đâu, ở nước ngoài chẳng phải cũng có nhiều người chọn cuộc sống không con cái đó sao.”
“Mọi người sinh con chẳng qua là để dưỡng lão, nếu sau này nhà họ Chu giao vào tay anh Chu Duật Hành.”
“Thì sau này về già con chắc chắn không thiếu tiền tiêu, chuyện dưỡng lão không phải vấn đề, hơn nữa con chẳng phải vẫn còn các cháu trai cháu gái sao?”
Cha mẹ Hứa nghe vậy cũng thấy con gái nói có lý. Mọi người sinh con đẻ cái chẳng phải cũng vì chuyện dưỡng già sao?
Nhưng dưỡng già suy cho cùng cũng là cần tiền và có người chăm sóc. Nếu trong tay có tiền có phiếu, địa vị lại cao, thì còn lo gì chuyện già yếu?
Huống hồ con gái ông còn có cháu ruột, lại có hai anh trai chống lưng, những nỗi lo kia căn bản không thành vấn đề.
“Nếu con đã suy nghĩ kỹ, cha sẽ gọi điện báo cho ông nội một tiếng.”
“Chu Duật Hành đang đóng quân ở phương Bắc, cần phải sắp xếp nghỉ phép mới về Hải Thị được.”
Cha Hứa sợ con gái chỉ là hứng chí nhất thời, nhưng Hứa Thanh Lạc lại vô cùng kiên định, đây chính là đối tượng nhiệm vụ của cô mà!
“cha mẹ, con thật sự đã suy nghĩ kỹ rồi.”
“Chỉ cần nhân phẩm tốt, đáng tin cậy, năng lực mạnh, có trách nhiệm, cha mẹ chồng hiểu lý lẽ, thì những chuyện khác đều không là vấn đề.”
Thấy trong mắt cô đầy vẻ kiên định, cha mẹ Hứa cũng hiểu là con gái mình nói thật lòng.
“Được, lát nữa cha sẽ gọi điện cho ông nội.”
Cha Hứa gọi điện lại cho ông nội Hứa. Vừa nghe tin cháu gái nhỏ đồng ý, ông nội Hứa kinh ngạc vô cùng.
Không phải chứ... Tôi đã nghĩ sẵn từ ngữ để từ chối nhà họ Chu rồi, sao cháu lại đồng ý thế?
Ông nội Hứa chột dạ nhìn người bạn già bên cạnh. Ông nội Chu đã nghe rõ mọi chuyện, trong mắt đầy ý cười.
Ông nội Hứa: “...”
Giờ phải làm sao đây?
Ông nội Hứa cúp điện thoại, sau đó ngồi xuống ghế sofa, sắc mặt lập tức đen lại. Ông nội Chu thì đổi khách thành chủ, thong thả rót cho bạn một chén trà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
