Trước tiên, Phó Hiểu cất riêng số vàng vào căn phòng ở tầng một biệt thự.
Số còn lại như đồ cổ, tranh chữ, ngọc bội, trang sức các loại thì cô đem hết xuống kho dưới tầng hầm.
Không còn cách nào khác, cô đúng là kiểu người “quê mùa” chính hiệu, chỉ thích mấy thứ vàng óng lấp lánh...
Còn những món khác, tuy biết cũng rất đáng tiền, nhưng cô không có tế bào nghệ thuật, thật sự không biết thưởng thức. Huống hồ ở thời điểm hiện tại, những thứ đó cũng không thể để lộ ra ngoài.
Vàng thì khác. Chỉ cần nhìn thôi đã khiến lòng người vui vẻ, lại còn có thể đổi đồ trong thương thành.
Sắp xếp xong mọi thứ, đến cả người từng trải như cô cũng hưng phấn đến mức không ngủ nổi. Không tính những thứ khác, chỉ riêng vàng thôi đã gom ra được hơn mười mấy rương.
Phó Hiểu nghĩ, dù sao cũng là của bất nghĩa, thế là dứt khoát lấy ra một rương vàng, nạp hết vào thương thành.
Nhìn dãy số dư dài đến mức đếm không xuể trên màn hình, cô cười ngây ngô như một đứa ngốc nặng hai trăm cân.
Cô mở thương thành, mua thẳng suối nước nóng trung cấp.
So với bể suối nước nóng tặng kèm trước đó, cái này khác biệt rất lớn. Xem phần giới thiệu chi tiết thì suối nước nóng trung cấp còn được gọi là dược tuyền, ngâm lâu dài có thể rèn luyện thân thể. Mấy ngày nay cô ngâm bể sơ cấp đã cảm thấy tinh thần lực có dấu hiệu buông lỏng, tin rằng loại trung cấp này sẽ giúp ích cho dị năng của cô nhiều hơn.
Sau đó, cô nâng cấp máy móc thêm một bậc.
Máy hiện tại đã có thể chế biến một số món chín đơn giản, ví dụ như hấp màn thầu, trực tiếp làm kẹo sữa, viên sữa từ sữa bò, ép nước trái cây đơn giản... Nói chung, chức năng mạnh hơn trước rất nhiều.
Cô còn mua riêng một chiếc máy làm rượu, mua luôn loại cao cấp nhất. Máy có thể ủ rượu, hơn nữa không cần cô tự ra tay, chỉ cần nhập nguyên liệu là được. Ví dụ muốn làm rượu trái cây thì nhập loại trái cây cần dùng; rượu thuốc cũng tương tự.
Tất nhiên, muốn rượu ngon thì nguyên liệu phải tốt.
Vì vậy, cô lại mua thêm một mẫu linh điền, chuyên dùng để trồng trái cây.
Quan trọng nhất là cô cũng mua được linh tuyền sơ cấp. Thứ này không chỉ có thể dùng để ngâm rượu, mà còn có thể giúp người nhà điều dưỡng cơ thể.
Tại sao không mua linh tuyền cấp cao hơn?
Một là hiệu quả quá tốt. Ai cũng không phải đồ ngốc, cơ thể thay đổi quá nhanh thì bí mật gì cũng lộ ra hết.
Hơn nữa cũng không cần thiết. Thứ nghịch thiên như vậy dùng nhiều quá, ai biết có bị trời đất nơi này không dung hay không.
Hai là quá đắt.
Một rương vàng còn chưa chắc mua nổi.
Nghĩ tới nghĩ lui, cô vẫn nâng cấp biệt thự thêm một bậc.
Biệt thự sau khi nâng cấp biến thành ba tầng. Tầng ba có một phòng gym lớn, bên trong đầy đủ các loại thiết bị tập luyện, vừa hay cô có thể rèn lại thân thủ.
Tuy nơi này không phải tận thế, nhưng thời bình cũng không thiếu nguy hiểm.
Bồn tắm cũng biến thành loại có chức năng massage. Bên cạnh phòng gym còn có một rạp chiếu phim gia đình. Cô thử một chút, đúng là xem được, chỉ có điều muốn xem phải trả tiền theo phim, hoặc mở hội viên.
Phó Hiểu bĩu môi.
Mở hội viên là chuyện không thể nào.
Thà không xem còn hơn chiều cái tật xấu này của nó.
Tầng hai vẫn là một phòng suite và một phòng sách. Phòng suite có phòng thay đồ và phòng ngủ rộng hơn trước một phần ba, phòng sách có thêm hai giá sách. Thay đổi lớn nhất là tầng hầm, kho hàng kéo dài thêm một tầng xuống dưới, không gian lớn hơn rất nhiều.
Cô vào phòng sách tra thử, hóa ra đây là robot nấu ăn đời đầu được tặng kèm sau khi biệt thự nâng cấp. Hiện giờ nó chỉ biết nấu cơm xào rau, nhưng trên máy tính có thể đổi thông số. Cô nhìn qua các thông số đó, chỉnh sửa vài chỗ, đổi nó thành robot gia dụng.
Bây giờ nó không biết nấu ăn nữa, chỉ biết làm việc nhà.
Nhưng các loại việc nhà nó làm được khá nhiều: giặt quần áo, lau dọn sàn nhà, gấp quần áo, gấp chăn... đều biết làm.
Phó Hiểu khá hài lòng về điểm này.
Không biết nấu thì thôi, dù sao trong không gian toàn là đồ bếp thông minh, với cô nấu ăn cũng là một thú vui. Có người giúp cô sắp xếp quần áo đã là tốt lắm rồi.
Một người tay tàn như cô bày tỏ, mỗi lần nhìn thấy đống đồ trong phòng thay đồ là đau đầu. Có một con robot thế này đúng là quá tuyệt!
Cô khởi động robot, đặt tên cho nó là “Tiểu Nghệ”. Kiếp trước cô dùng quen điện thoại của một hãng nào đó, cái tên này nghe khá thuận tai...
Có thể ra cho nó vài mệnh lệnh đơn giản, ví dụ như xả nước bồn tắm, dọn phòng các loại.
Điều khiến cô vui mừng là, đồ vật đặt trong phòng biệt thự nó đều có thể sắp xếp.
Không phải sao, mấy rương vàng trước mắt đã được nó xếp ngay ngắn chỉnh tề.
Nhìn phòng thay đồ lộn xộn, cô lại ra lệnh cho nó dọn dẹp rồi mặc kệ.
Cuối cùng nhìn số dư trong thương thành, trái tim nhỏ bé của cô run lên.
Khá lắm!
Dừng ngay hành vi tiêu tiền trả thù xã hội.
Nghĩ đến vị cụ già ở trong thôn, cô lấy ra hai bình rượu nhân sâm thu được trong kho của ông ngoại ở Hỗ Thị.
Cô định đem về tặng vị ông ngoại lớn này.
Cứ đặt vào vali là được, dù sao cậu và anh cả cũng không biết trong vali cô có gì.
Bây giờ cô mới mười hai tuổi. Nếu đặc biệt đi mua quà mang về, người trong nhà chắc chắn sẽ không đồng ý.
Thậm chí còn thấy cô quá khách sáo.
Ở chung với cậu và anh cả hai ngày, cô cảm thấy người nhà này hẳn cũng không tệ.
Lần này trở về, cứ thử sống chung xem sao. Nếu có thể hòa nhập thì cô sẽ không giày vò chuyện sau này nữa.
Một vị bí thư huyện ủy, chắc cũng đủ làm chỗ dựa cho cô rồi.
Cất rượu xong, cô lấy một bộ quần áo mới rồi lên giường ngủ.
Lại qua thêm mấy tiếng, trời dần sáng.
Phó Vĩ Luân đang ngủ ở phòng bên cạnh mở mắt ra.
Anh dậy mặc quần áo, nhẹ tay nhẹ chân rời khỏi ký túc xá.
Vận động đơn giản một chút, anh chuẩn bị ra ngoài mua bữa sáng.
Đi tới cổng ký túc xá, anh nghe thấy một tiếng gọi quen thuộc.
“Lão tam, đi đâu đấy?”
Anh quay người thì thấy anh cả của mình ngồi trên xe bò vẫy tay về phía anh.
“Nhân lúc hai đứa nhỏ còn chưa dậy, em đi mua chút đồ ăn.”
Anh thong thả bước tới.
“Anh cả, sao anh đến sớm vậy...”
“Không cần mua, anh mang rồi.” Phó Vĩ Bác vừa nói vừa lấy từ xe bò xuống hai hộp cơm nhôm. “Cha bốn giờ đã gọi anh dậy, bảo anh tới đón người. Đây, chị dâu em dậy sớm gói sủi cảo đấy.”
Anh dùng tay sờ đáy hộp cơm.
“Ôi, hơi nguội rồi. Lát nữa hâm lại ở ký túc xá của em.”
Phó Vĩ Bác cười thật thà với em trai.
“Đi thôi, dắt xe bò vào sân, gọi bọn trẻ dậy ăn cơm.”
Khóe môi Phó Vĩ Luân cong lên, anh khẽ thở dài cười.
“Anh cả, em cũng còn chưa ăn cơm. Hơn nữa hai đứa nhỏ ngồi tàu ba ngày ba đêm, mệt không nhẹ đâu, cứ để chúng ngủ thêm chút nữa đi.”
“Em nói cũng đúng, để bọn trẻ ngủ thêm chút đi.”
Phó Vĩ Bác gãi đầu.
“Vậy thế này... Lão tam, em mang hộp cơm về ký túc trước, anh đi ăn chút với em. Sáng nay đi vội quá, anh chưa kịp ăn đã bị cha đuổi ra khỏi nhà rồi.”
Phó Vĩ Luân gật đầu, đưa tay nhận hộp cơm.
“Anh cả đi theo em. Dắt xe bò vào sân, chúng ta đi bộ qua đó.”
“Được... Lão tam à, xe bò có vào sân được không?”
“Không sao, em nói với bác gác cổng một tiếng là được.”
Đi tới phòng trực, anh nói đơn giản vài câu với người bên trong, rồi vẫy tay ra hiệu cho Phó Vĩ Bác đi vào.
Cột xe bò dưới một gốc cây ở góc sân, cũng không ảnh hưởng người khác ra vào, hai anh em lại ra quán cơm quốc doanh mua mấy cái bánh bao nhân thịt làm bữa sáng.
Quán cơm cách ký túc huyện ủy khoảng bốn, năm dặm.
Trên đường về, hai anh em vừa đi vừa trò chuyện, mất chừng nửa tiếng mới quay lại ký túc xá.
Lúc này, mặt trời vừa nhô lên.
Khi về đến cổng, Phó Vĩ Luân cầm mấy cái bánh bao trong tay, đưa cho bác Vương gác cổng hai cái.
Ông cụ gác cổng hơn sáu mươi tuổi, trông coi nơi này đã mấy năm. Không ai biết trước đây ông làm gì, chỉ biết ông họ Vương. Mọi người đều gọi ông là lão Vương, chỉ vài người lịch sự hơn mới gọi ông một tiếng bác Vương.
Ông cụ tuổi già sức yếu nhìn bánh bao trong tay, cười ha hả cắn một miếng.
“Ừm... nhân thịt đấy... thơm!”
“Bí thư Phó này đúng là người tốt.”
Diêm vương dễ gặp, tiểu quỷ khó chơi.
Người gác cổng tuy không phải nhân vật lớn gì, nhưng rất nhiều khi, chính những nhân vật nhỏ bé như vậy lại có thể đóng vai trò quan trọng trong vài chuyện lớn.
Đương nhiên, đó đều là chuyện về sau. Trước mắt, đây chỉ là một việc Phó Vĩ Luân thuận tay làm mà thôi.
Hai anh em trở về phòng bên cạnh, Phó Dục vẫn còn đang ngủ.
“Bốp...”
Một tiếng giòn vang.
Phó Vĩ Bác bước tới vỗ một cái, gọi người dậy.
“Con trai, dậy ăn cơm.”
Phó Dục bị cưỡng chế đánh thức, nhìn khuôn mặt tươi cười của cha mình mà trong lòng bất lực một trận...
May mà đây là cha ruột.
Nếu không thì chẳng biết ông ấy đã bị cậu đánh bao nhiêu lần rồi.
Mặc quần áo xong, cậu xoa xoa cái đầu còn mơ màng vì ngủ.
Giọng vừa thức dậy vẫn còn hơi khàn.
“Cha đến sớm vậy?”
Phó Vĩ Bác nói: “Thế này mà còn sớm à? Cha với chú ba con đã ra ngoài ăn sáng rồi về đây này.”
Nói xong ông đẩy cậu ra ngoài.
“Ra ngoài rửa ráy đi. Mẹ con sáng nay gói sủi cảo, cha hâm lại một chút.”
Phó Dục ra ngoài rửa mặt, đánh răng đơn giản. Quay về phòng, cậu ngồi xuống ghế, nhìn chú út đang yên ổn ngồi bên bàn đọc sách, rồi lại nhìn người cha đang bận rộn trong bếp, không khỏi hỏi:
“Không ai gọi em gái à?”
Phó Vĩ Luân nghe vậy ngẩng đầu nhìn cậu, nói:
“Con qua xem thử. Nếu Tiểu Tiểu dậy rồi thì gọi con bé sang ăn cơm.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

