Ra khỏi bến xe khách vừa nhỏ vừa nát, Tô Vĩnh Thạch dẫn Tô Hòa vòng vòng vèo vèo đến khu gia quyến của xưởng dệt.
Vợ chồng Tô Vĩnh Thạch không ở đây, họ thuê một căn nhà cấp bốn gần đó.
Nhà lầu ở đây đều là nhà ống tập thể. Một tầng mười hộ, mỗi hộ chỉ hơn mười mét vuông. Nhà vệ sinh và phòng tắm đều dùng chung.
Tô Hòa cảm thấy kiểu nhà này còn không bằng nhà cấp bốn!
Nhưng hiển nhiên Tô Vĩnh Thạch không nghĩ vậy, trong mắt tràn đầy ngưỡng mộ.
Nhà họ Triệu ở tầng ba. Không biết họ dùng cách gì, trực tiếp chiếm luôn diện tích của ba hộ rồi đập thông với nhau.
Tô Vĩnh Thạch gõ cửa. Trong nhà bước ra một người phụ nữ hơn bốn mươi.
Bà ta đeo kính, tóc kẹp sau tai. Chính là mẹ của Triệu Bân - Ngụy Cầm, kế toán của xưởng dệt.
Ngụy Cầm trước tiên đánh giá Tô Hòa vài lượt, đầy vẻ chê bai, rồi không kiên nhẫn: "Sao giờ các người mới tới? Tôi vốn định đi làm, giờ thì hay rồi, chỉ có thể xin nghỉ nửa ngày."
Tô Vĩnh Thạch cười cầu tài: "Xe khách chạy hơi chậm. Chúng tôi cũng đã cố gắng đi gấp rồi..."
Lúc này, trong nhà bước ra một thanh niên. Đôi mắt hắn như móc câu, nhìn Tô Hòa từ trên xuống dưới.
"Mẹ, sao có thể để khách đứng ngoài cửa. Mau mời họ vào đi!"
Ngụy Cầm lúc này mới cho Tô Vĩnh Thạch và Tô Hòa vào nhà.
Vừa vào, Tô Vĩnh Thạch đã thấy mắt mình không đủ dùng: radio, máy may, ghế sô-pha, lại còn có trái cây bày trên bàn trà...
Trên mặt Ngụy Cầm lộ vẻ khinh thường, rồi lại nhìn Tô Hòa bằng ánh mắt soi mói: "Theo lý, Triệu Bân nhà tôi không nên tìm một cô gái quê như cô. Nhưng nó thích người xinh, coi như cô được hời."
Tô Hòa thầm nghĩ: chẳng phải chỉ là con trai phó xưởng trưởng xưởng dệt thôi sao? Không biết còn tưởng nhà cô có hoàng vị cần kế thừa!
Triệu Bân ho khan một tiếng: "Mẹ, mẹ không phải đang gấp đi làm sao? Mẹ đi đi, con tiếp khách."
Hắn vốn chẳng coi chuyện này ra gì. Một cô gái quê thì đẹp được đến đâu, giờ nhìn mới thấy Tô Hòa đẹp quá mức!
So với con đàn bà không biết điều hồi trước, đẹp hơn cả trăm lần!
Ngụy Cầm nhíu mày. Bà ta hiểu rõ đức hạnh của con trai mình, nhưng nghĩ lại, gạo nấu thành cơm cũng tốt. Như vậy sau này bà ta có thể dùng chuyện này nắm thóp con dâu, khỏi sợ nó kiêu ngạo.
Nghĩ vậy, bà ta nói với Tô Vĩnh Thạch: "Phân xưởng của các anh đang thiếu người. Anh đừng đứng chình ình ở đây nữa, đi cùng tôi đến xưởng!"
Tô Vĩnh Thạch vội cúi đầu khom lưng: "Được, được, tôi..."
"Chú hai!"
Nghe Tô Hòa gọi, Tô Vĩnh Thạch mới nhớ lời đã nói dọc đường, nhất thời hơi khó xử.
Sắc mặt Ngụy Cầm lập tức sa sầm: "Sáng nay lão Triệu còn khen hai vợ chồng anh làm việc được, định chuyển hai người thành chính thức. Giờ nhìn thái độ này, rõ ràng anh làm việc chẳng nghiêm túc!"
Trong lòng Tô Vĩnh Thạch giật thót. Ông ta nói với Tô Hòa: "Chú hai đi phân xưởng trước. Đến trưa nghỉ, chú hai sẽ qua đón cháu."
Ánh mắt Tô Hòa trong trẻo nhìn ông ta: "Chú hai, chú đã hứa với cháu."
Tô Vĩnh Thạch né ánh mắt Tô Hòa, luống cuống đi cùng Ngụy Cầm.
Tô Hòa cười lạnh. Tôi đã cho chú cơ hội, là chú tự không muốn.
Thấy Ngụy Cầm và Tô Vĩnh Thạch đi rồi, Triệu Bân nhiệt tình đưa một quả táo tới: "Nếm thử táo đi, giòn và ngọt lắm!"
Tô Hòa lắc đầu, không nhận.
Triệu Bân bắt đầu giới thiệu đồ đạc trong nhà, chẳng qua là khoe khoang nhà mình giàu.
Thấy Tô Hòa vẫn không có ý định nói chuyện, ánh mắt hắn lóe lên: "Khát rồi đúng không? Phòng tôi có nước ngọt, tôi đi lấy cho cô!"
Không đợi Tô Hòa đáp, hắn đã quay về phòng mình.
Đóng cửa lại, hắn lôi từ gầm giường ra một gói giấy, đổ thứ bên trong vào chai nước ngọt.
Nghĩ tới chuyện sắp xảy ra, trên mặt hắn nở nụ cười bỉ ổi.
Đúng lúc này, cửa bị đẩy ra, Tô Hòa đứng ở cửa: "Anh đang làm gì?"
Triệu Bân giật mình, chai nước ngọt trong tay suýt rơi xuống đất: "Không, không có gì. Tôi mở nắp cho cô thôi."
Tô Hòa cười lạnh: "Thật sao? Sao tôi thấy anh đang bỏ thứ gì vào trong đó?
Tôi nghe nói hai năm trước anh cũng dùng cách này để làm nhục một cô gái. Sao, bây giờ cũng muốn dùng lên tôi?"
Sắc mặt Triệu Bân lập tức biến đổi!
Nhưng rất nhanh hắn đã bình tĩnh lại.
Đây là nhà hắn. Dù không cần chai nước ngọt có thuốc này, hắn vẫn có thể khiến cô ngoan ngoãn phục tùng!
Hắn nhe răng cười dữ tợn: "Cô biết cũng không ít. Vậy nói thẳng luôn đi, chỉ cần cô theo tôi, tôi đảm bảo sau này cô được ăn sung mặc sướng.
Trong lúc hắn còn sững sờ, dùi cui điện của Tô Hòa đã chạm tới!
Triệu Bân lập tức co giật rồi ngất xỉu.
Thật ra Tô Hòa có rất nhiều cách tránh mưu tính của Triệu Bân, nhưng cô chọn đối đầu trực diện.
Vì cô muốn nhổ bỏ khối u độc này, tránh để hắn hại thêm những cô gái khác.
Còn dùi cui điện, cô đã nghĩ sẵn cách che giấu.
Tô Hòa mua một đôi găng tay từ Sàn giao dịch rồi bắt đầu lục lọi trong nhà.
Ngoài mấy quyển sách và thuốc men bẩn thỉu của Triệu Bân, cô còn phát hiện trong phòng của phó xưởng trưởng Triệu và Ngụy Cầm có một ngăn bí mật.
Tô Hòa mở ngăn bí mật ra. Bên trong ngoài đủ loại tem phiếu còn có hơn bảy nghìn tệ. Đây tuyệt đối là một khoản tiền khổng lồ!
Tiền lương của vợ chồng phó xưởng trưởng Triệu cộng lại cũng chỉ hơn một trăm năm mươi tệ, còn phải nuôi một thằng con phá gia. Sao có thể có nhiều tiền tiết kiệm như vậy?
Trong này chắc chắn có mờ ám!
Đã cả nhà này đều không phải thứ tốt, vậy thì cùng nhau ngồi mà ăn cơm tù đi!
Tô Hòa suy nghĩ một lát rồi đặt đồ lại vào ngăn bí mật, còn nhét toàn bộ thứ cô lục được từ chỗ Triệu Bân vào trong đó.
Sau đó cô cầm hộp diêm trên bàn trà, châm lửa đốt rèm cửa trong phòng Triệu Bân...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
