Ps: Mình viết nhiều danh từ vẫn giữ nguyên hán việt , các bảo bối không thích vui lòng bỏ qua ...
Ý nghĩa của sinh mệnh là gì? Là sự tiếp nối và kỳ vọng.
An Mạc Tuyết lê bước chân nặng nhọc về đến nhà, gieo mình xuống sô pha, đến cả sức lực nhấc tay lên cũng chẳng còn.
Không còn tiếng cằn nhằn, cũng chẳng còn người thân, bên tai tĩnh lặng đến mức ù đi. Chẳng biết đã qua bao lâu, trong phòng chỉ còn lại tiếng hít thở đều đặn, tĩnh lặng, êm đềm nhưng lại cô liêu đến nhường nào...
Ánh nắng mặt trời ấm áp chiếu xiên vào phòng, phủ lên người An Mạc Tuyết một tầng ấm áp, khiến cô tham luyến đến mức chẳng buồn mở mắt.
Đây là giấc ngủ ngon nhất kể từ khi mẹ cô qua đời. Cô mơ thấy mẹ, thấy ông bà ngoại. Họ nói với cô rằng họ đã đoàn tụ, sống rất tốt, bảo cô đừng đau buồn, phải sống cho thật tốt, vui vẻ trải qua mỗi ngày.
Cô đứng dậy trở về phòng ngủ, kéo rèm cửa lại, ngồi bên mép giường, trong lòng thầm nghĩ muốn đi vào, chớp mắt đã xuất hiện ở một nơi tựa như chốn bồng lai tiên cảnh. Đó là một khu tứ hợp viện hai gian, gạch xanh ngói xám, mang đậm nét cổ kính.
Bước ra khỏi viện, bên ngoài là một khu đất rộng chừng 20 mẫu, được chia thành vườn cây ăn quả, vườn dược liệu và vườn rau.
Vườn cây ăn quả rộng khoảng năm mẫu, trồng đủ loại trái cây mà An Mạc Tuyết thích ăn: nho, táo, quýt, lê, hồng, anh đào, mận, mơ... Chủng loại vô cùng phong phú, mỗi loại trồng nhiều nhất ba cây, trên cành quả sai trĩu trịt, hương thơm nức mũi.
Dưới gốc cây còn trồng dâu tây, nhìn kỹ sẽ thấy có đến hơn mười giống khác nhau: dâu tây Phong Hương, dâu tây kem, dâu tây Hồng Nhan, dâu tây Bạch Bảo Thạch, dâu tây Mỹ Ngọc...
Vườn dược liệu cũng rộng chừng năm mẫu, trồng đủ các loại thảo dược quý hiếm như nhân sâm, linh chi, đông trùng hạ thảo, hà thủ ô, tuyết liên, nhụy hoa nghệ tây...
Nằm giữa vườn dược liệu và vườn cây ăn quả là một ao nước mặn rộng hai mẫu, bên trong nuôi đủ loại cá biển, tôm, cua...
Ngoài ra còn có một ao nước ngọt rộng khoảng ba mẫu, nuôi cá mè, cá chép, cá trắm cỏ... Trên mặt nước, hoa sen nở rộ rực rỡ, đủ sắc đỏ, trắng, hồng.
Sát cạnh ao nước ngọt là ruộng lúa, cũng rộng chừng ba mẫu, lúa bên trong đã chín vàng, sắp đến lúc thu hoạch.
Hai mẫu đất còn lại trồng lúa mì và một ít rau củ, chỉ chiếm khoảng một sào đất, trồng đậu đũa, cà tím, cà chua, dưa chuột, ớt... Chủng loại rất nhiều nhưng mỗi loại chỉ có bốn, năm cây.
An Mạc Tuyết nhìn cảnh tượng tươi tốt, tràn đầy sức sống trong Không gian tùy thân, không khỏi cảm thán. Đây đều là giang sơn do trẫm đánh đổi mà có, đáng tiếc là không dám chia sẻ cùng ai, chỉ có thể giấu giếm, lén lút cười thầm.
Chính phòng có hai gian, lần lượt là thư phòng và phòng khách.
Thư phòng có những giá sách cao chạm trần, xếp thành từng hàng, tựa như một thư viện thu nhỏ.
Sách cổ kim trong ngoài nước, thiên văn địa lý, tạp văn dị chí, không thiếu thứ gì. Trước mỗi giá sách đều có một bảng mục lục.
Gần cửa sổ là một chiếc bàn làm việc bằng gỗ nguyên khối màu trắng sữa hình bán nguyệt dài ba mét, cùng một chiếc ghế tựa xoay. Nếu đọc sách mệt mỏi, mở cửa sổ ra, ngả người trên ghế ngắm nhìn hoa hồng trong viện, quả là một cảm giác thoải mái, dễ chịu biết bao.
Sương phòng phía Đông là nhà bếp và phòng ăn, bên trong trang bị đầy đủ các thiết bị bếp núc hiện đại, mang đậm cảm giác kim loại công nghệ cao.
Sương phòng phía Tây là phòng chứa đồ.
Trên mặt đất bày đủ loại vũ khí lạnh và một số súng ống, trong đó có cả súng laser. Những thứ này đều do An Mạc Tuyết bỏ ra số tiền lớn mua ở nước ngoài, dù không thể sử dụng trong nước nhưng nhìn ngắm cũng đủ thấy vui.
Mở rộng xuống dưới là tầng hầm, nơi này có chức năng bảo quản vĩnh viễn, đồ vật đưa vào thế nào thì lấy ra vẫn y nguyên như thế.
Toàn bộ tầng hầm cao mười mét, rộng năm mươi mét, dài một trăm mét, xếp ngay ngắn những chiếc kệ để đồ rộng hai mét cao chạm trần.
Trên kệ chất đầy vật tư, quần áo, bông, vải vóc, gạo, bột mì, dầu ăn, đồ khô, gia vị, trái cây, rau củ, các loại thuốc dự phòng và hộp sơ cứu. Nơi đây hệt như một kho chứa đồ thu nhỏ, bao trọn mọi mặt của cuộc sống.
Trở lại trong viện, men theo hành lang đi đến gian viện thứ hai, trong viện có cây cầu nhỏ bắc qua dòng nước chảy róc rách, xích đu đung đưa nhè nhẹ.
Đi qua đó, vào trong chính phòng lần lượt là phòng thay đồ, phòng ngủ, phòng tắm, mọi tiện nghi đều đầy đủ, có robot quản gia lo liệu dọn dẹp.
Sương phòng phía Đông là phòng làm việc, bàn thao tác hình bầu dục rộng ba mét, dài năm mét, bên trên đặt tùy ý các bản thảo và vải vóc.
Máy tính, máy in, máy may, máy vắt sổ, máy thêu vi tính, máy cắt vải được xếp thành hình bán nguyệt quanh bàn thao tác. Phía bên kia đặt hơn mười ma-nơ-canh nam nữ.
Trên tường hai bên treo đủ loại vải: lụa, cotton pha lanh, cotton 100%, sợi tổng hợp. Nhìn lướt qua, hoa cả mắt.
Sương phòng phía Tây là phòng chế thuốc, là nơi An Mạc Tuyết chuyên dùng để nghiên cứu các phương thuốc cổ khi rảnh rỗi. Đặc biệt có những thứ kỳ quái như bột xì hơi, bột nấc cụt...
An Mạc Tuyết đi dạo một vòng quanh Không gian của mình, sự hoang mang vơi đi đôi chút, thay vào đó là sự bình yên.
Sống cho thật tốt, yêu thương bản thân chính là sự đền đáp tốt nhất dành cho những người bề trên đã khuất.
Không gian này là vật gia truyền từ đời bà ngoại của An Mạc Tuyết. Trong gia tộc luôn lưu truyền một truyền thuyết: Nghe nói từ rất lâu về trước, gia tộc này là một thế gia tu tiên, có công pháp tu luyện, nhưng theo dòng chảy của thời gian, truyền thừa dần bị đứt đoạn, chỉ còn lại một chiếc vòng tay. Hơn nữa, phải là người có linh căn phù hợp, mang dòng máu của gia tộc mới có thể khế ước với chiếc vòng này. Gia tộc đã trải qua bảy đời mà không một ai làm được.
Cùng với sự xuất hiện của chiến tranh loạn lạc, người trong gia tộc chết thì chết, bị thương thì bị thương. Đến đời bà ngoại của An Mạc Tuyết thì chỉ còn lại một mình bà. Truyền thuyết này cũng chỉ được coi là truyền thuyết, không ai tin là thật nữa. Nhưng khi những đứa trẻ tròn năm tuổi, gia đình vẫn theo tổ huấn nhỏ máu nghiệm chứng, biết đâu lại là thật!
Bà ngoại và mẹ cô đều không thể khế ước. Đến khi cô năm tuổi, cũng chỉ làm theo lệ cũ nhỏ một giọt máu, không ngờ chiếc vòng lại được cô khế ước, hơn nữa còn là trói buộc linh hồn. Chỉ cần linh hồn không diệt, Không gian này sẽ luôn đi theo cô.
Không gian này chỉ có mình cô vào được, sau khi trói buộc thì nó tàng hình, người khác không thể nhìn thấy.
Tuy nhiên, do thế giới hiện tại đã không còn linh khí, không thể tu luyện, nên Không gian này chỉ có thể dùng làm nơi chứa đồ và trồng trọt bình thường. Rất nhiều công pháp tu tiên bên trong coi như vô dụng. Ngoài ra còn có một số vàng bạc do tổ tiên cất giữ ở trong đó.
Ban đầu Không gian cũng không giống như bây giờ, mà là do An Mạc Tuyết cùng gia đình hợp sức, từng chút một lấp đầy, từng chút một cải tạo mới được như hiện tại.
Ra khỏi Không gian, ngồi trên chiếc giường trong phòng ngủ, An Mạc Tuyết nghĩ đến việc nhà giờ chỉ còn lại một mình mình, cần thiết phải sắp xếp lại đồ đạc và tài sản hiện có.
Cô sang phòng ngủ của mẹ, thu dọn những bộ quần áo, giày dép, túi xách, chăn màn mà mẹ thích khi còn sống, chuẩn bị đến ngày cúng thất đầu sẽ đốt hết cho mẹ.
Những món trang sức mẹ thích đều được cất vào hộp trang sức, mang vào phòng chứa đồ trong Không gian.
Phòng của ông bà ngoại sau khi họ qua đời đã được dọn dẹp rồi, không cần dọn lại nữa.
Cuối cùng là thư phòng, những cuốn sách đã có trong Không gian thì vẫn để lại thư phòng, những cuốn chưa có thì đều được phân loại và cất vào thư phòng trong Không gian.
Cuối cùng là két sắt, toàn bộ tài sản công khai của gia đình đều ở đây. Mười vạn tiền mặt, một thẻ ngân hàng có ba triệu tệ, ba cuốn sổ đỏ (một căn nhà ở, hai mặt bằng kinh doanh), giấy tờ cổ phần của xưởng may và phòng làm việc, hai mươi thỏi Đại hoàng ngư cùng một số trang sức quý giá mà ông bà ngoại và mẹ thích khi còn sống, ngoài ra không còn gì khác. Đại hoàng ngư và trang sức được cô cất vào Không gian.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)