Mạch đập không tốt?
Liễu Thư Nhân lo lắng hỏi: "Đứa bé sẽ không có vấn đề gì chứ?"
Hôm qua cô còn vì mang thai mà buồn đến mức ăn không ngon ngủ không yên, hôm nay đã lo lắng cho đứa bé rồi, chẳng lẽ đây chính là bản năng làm mẹ trời sinh của phụ nữ?
Nữ bác sĩ lắc đầu: "Không phải vấn đề gì lớn, cô chú ý một chút trong khoảng thời gian này là được."
Nghe vậy Liễu Thư Nhân thở phào nhẹ nhõm, cảm ơn bác sĩ rồi cầm đơn ra khỏi bệnh viện.
Đầu cô vẫn còn hơi choáng váng. Thật kỳ diệu, trong bụng cô lại có một đứa con?
Trong bụng có thêm một cục thịt, Liễu Thư Nhân luôn cảm thấy toàn thân không được khỏe, không dám làm gì mạnh, ngay cả đi lại cũng cẩn thận từng li từng tí. ...
Ở nhà họ Liễu.
Khương Thúy Hoa từ sáng sớm đã đứng ở cửa nhà ngóng trông con gái, thấy Liễu Thư Nhân chậm rãi đi về nhà lập tức kéo cô vào phòng, đóng cửa lại hỏi:
"Con gái, thế nào rồi, không có thai chứ?"
Liễu Thư Nhân ngồi xuống mép giường thở dốc, không nói gì mà lấy tờ đơn xét nghiệm trong túi ra đưa cho bà.
Khương Thúy Hoa vội vàng nhận lấy tờ đơn mở ra xem...
Hầy!
Bà không biết chữ, đưa cho bà xem cái này để làm gì?
"Mẹ." Liễu Thư Nhân nhìn bà một cái, nói: "Con có thai rồi, bác sĩ nói đã được hai tháng."
Thêm hai ba tháng nữa là cô sẽ lộ bụng, không thể giấu được ai.
"Trời ơi, con thực sự có thai rồi sao!" Khương Thúy Hoa nhìn chằm chằm vào bụng con gái với vẻ mặt khổ não.
Sợ cái gì cái đó đến, người nên có thai thì không có, người không nên có thai thì lại có.
Im lặng một lúc, Khương Thúy Hoa cẩn thận thăm dò: "Thư Nhân à, con còn trẻ, tình hình hiện tại không thích hợp để sinh con, hay là chúng ta..."
Bỏ đứa bé đi?
Mấy chữ cuối cùng Khương Thúy Hoa thực sự không nói nên lời, dù sao thì đây cũng là cháu ngoại của bà.
Nhưng nếu Liễu Thư Nhân sinh đứa bé trong bụng ra, sau này ai sẽ nuôi nó đây? Đến lúc đó cuộc sống của con gái bà chắc chắn sẽ càng khó khăn hơn.
Liễu Thư Nhân nhìn ra nỗi lo lắng của bà nhưng vẫn nghiêm túc nói: "Mẹ, con muốn sinh đứa bé này."
Nói thật, Khương Thúy Hoa cũng không nỡ để con gái bỏ đứa bé, suy nghĩ một lúc bà lại hỏi: "Hay là thế này, con sinh đứa bé ra rồi bế về nhà nội để bọn họ nuôi?"
Dù sao thì đứa bé này cũng là cốt nhục của nhà họ Cố, chắc bọn họ sẽ không mặc kệ.
Liễu Thư Nhân giật giật khóe miệng.
Cô mang thai mười tháng sinh ra đứa bé để nhà họ Cố nuôi?
Đừng có mơ!
"Mẹ, có một chuyện có lẽ mẹ vẫn chưa biết." Liễu Thư Nhân nhớ lại cuộc sống của chủ nhân thân thể này ở nhà họ Cố.
Ngừng một chút, cô tiếp tục nói: "Lúc con ở nhà họ Cố, mẹ Cố Thành suốt ngày nói con không giống một người vợ đàng hoàng, đi quyến rũ đàn ông ở khắp nơi."
Chủ nhân thân thể này rất xinh đẹp, theo cách nói của hậu thế thì chính là kiểu con gái đi trên đường sẽ có rất nhiều người ngoái đầu nhìn lại.
Người khác muốn nhìn cô, cô cũng không thể che mặt lại.
Lâu dần, trong thôn bắt đầu có những lời đồn không hay về cô.
Tóm lại cuộc sống của Liễu Thư Nhân ở nhà họ Cố vô cùng gian nan, suýt nữa thì phát bệnh tâm thần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



