Ba đứa trẻ nhà họ Lục dắt tay nhau chạy ra góc sân, ngồi xổm xuống cạnh cổng lớn, bắt đầu bàn bạc.
"Anh cả, giờ mình tính sao?" An An vò đầu, "Cô ấy hình như không giống như mọi người kể."
Bình Bình cũng gật đầu: "Cô ấy thề với Chủ tịch rồi mà, chắc là sẽ không để mình đói hay đánh đập đâu."
Cố Thanh Hải trầm ngâm một lát rồi kiên quyết nói: "Người lớn giỏi đóng kịch lắm, hai đứa đừng có dễ tin người thế. Cô ấy chẳng bảo chúng mình làm bạn đó sao? Vậy thì cứ coi cô ấy là bạn thôi."
Nghĩ đến người vợ đầu tiên của ba, lúc đầu cũng hứa hẹn đủ điều rồi cuối cùng lại bỏ rơi ba anh em, Cố Thanh Hải tự nhủ phải quan sát xem người này diễn được bao lâu. Nó nhất định phải bảo vệ hai em của mình. An An và Bình Bình mới 4 tuổi, đầu óc đơn giản, anh cả nói sao thì nghe vậy.
Lúc này, Triệu thẩm hàng xóm bế đứa cháu nhỏ vừa ngủ dậy ra cửa, thấy ba đứa trẻ đang chụm đầu xì xào thì bật cười: "Bình Bình, An An, Tiểu Hải, các cháu làm gì ở đó đấy?"
Ba anh em đứng dậy, phủi bụi trên quần áo, lon ton chạy sang trêu đùa bé Đại Bảo hai tuổi. Bé Đại Bảo thấy ba anh em quen thuộc liền cười nắc nẻ. Triệu thẩm nhìn chúng, lòng mềm đi, bà hạ thấp giọng hỏi Cố Thanh Hải: "Thế nào? Gặp rồi chứ? Thấy cô ta ra sao?"
Cố Thanh Hải chớp mắt: "Không giống với những gì cháu tưởng tượng ạ."
Ba dạy nam tử hán không được nói xấu sau lưng, bà nội cũng bảo không nên đâm thọt chuyện người khác, nên nó trả lời rất chừng mực.
Triệu thẩm ngạc nhiên: "Không giống? Thế trong đầu cháu tưởng tượng cô ấy như thế nào?"
Nó do dự: "Cháu cũng không biết hình dung sao nữa." Tần Thi mang lại cho nó một cảm giác quá khác biệt. Thấy không hỏi thêm được gì, Triệu thẩm định bụng lát nữa sẽ tự mình sang xem sao.
Chơi với Đại Bảo một lúc, Bình Bình đòi đi vệ sinh, Triệu thẩm bảo ba anh em về nhà. Buổi chiều, bà nhổ ít cải thìa trong vườn, hái thêm mấy quả dưa chuột và cà chua, xếp vào mẹt mang sang nhà họ Lục.
Cái danh "biểu dì" này thực ra bắn đại bác mới tới, quan hệ xa tít tắp. Bà giúp đỡ đơn giản vì bà là người tốt, thương ba đứa nhỏ cút côi.
Lục Trạch Thiên đóng cổng, bưng mẹt rau vào nhà. Tần Thi cũng vừa tỉnh dậy, sau một giấc ngủ dài, cô cảm thấy sảng khoái hơn nhiều. Cô quan sát căn phòng mười mấy mét vuông, đồ đạc giản dị chỉ có cái tủ, cái bàn nhỏ và chiếc giường. Cô dậy rửa mặt, vừa bước ra ngoài thì gặp Lục Trạch Thiên.
"Em thấy thế nào rồi?" Anh hỏi.
"Khá hơn nhiều rồi ạ." Cô ngáp một cái rồi hỏi tụi nhỏ đâu.
Lục Trạch Thiên giải thích tụi nhỏ sang trả mẹt rau cho Triệu thẩm, rồi kể qua về mối quan hệ với bà. Tần Thi gật đầu: "Vậy khi nào thu xếp xong, chúng ta mời Triệu thẩm sang dùng bữa để cảm ơn bà nhé."
Nhớ tới tay nghề nấu nướng của cô, Lục Trạch Thiên bỗng thấy thèm: "Được, vậy vất vả cho em rồi."
"Để tôi đưa em đi xem qua nhà cửa."
"Vâng."
Anh dẫn cô đi dạo một vòng, nhưng Tần Thi sớm nhận ra chính Lục Trạch Thiên cũng chẳng biết đồ đạc để đâu, rõ là anh hiếm khi ở nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


