Lục Trạch Thiên nói rõ sự tình, khiến bà nội Tần vừa mừng vì không phải ngồi tù, vừa lo cái mặt già này sắp tới sẽ mất sạch sành sanh. Đúng là vừa mất tiền vừa mất mặt, thiệt đơn thiệt kép.
Đúng lúc này, người nhà họ Tần đi làm đồng đã về. Họ đang thắc mắc sao nhà cửa không thấy khói bếp, vừa vào nhà đã thấy bóng dáng quân phục, ai nấy đều hốt hoảng không hiểu chuyện gì.
Sau khi Tần Thi giới thiệu Lục Trạch Thiên, cả nhà được một phen chấn động. Không để họ kịp chất vấn, Tần Thi bồi thêm một tin sét đánh về chuyện của bà nội, lập tức chuyển hướng chú ý của mọi người sang bà già đang ngồi thẫn thờ kia.
Tần Thi không rảnh để xem họ diễn kịch, cô tuyên bố mình và Lục Trạch Thiên đã đăng ký kết hôn, hai ngày nữa sẽ xuất phát đến thành phố X để tùy quân.
"Cái gì!" Cả nhà lại một lần nữa kinh ngạc đến ngây người.
"Chuyện này... nhanh quá rồi đấy!"
"Sao đột ngột thế, Nhị Ni, con bản lĩnh thật đấy, tự gả mình đi luôn."
"Vậy... vậy sính lễ thì sao!" Mẹ kế vội vàng hỏi điều mà bà ta quan tâm nhất.
"Đúng rồi, suýt nữa thì quên. Trong nhà anh Trạch Thiên còn có ba đứa trẻ, là con của đồng đội quá cố, hoàn cảnh chắc cũng khó khăn." Tần Thi nhìn mọi người với vẻ mặt mong đợi: "Không biết nhà mình định cho con của hồi môn thế nào ạ?"
"Cái gì? Ba đứa trẻ?"
"Mày điên rồi à?"
Bác gái cả và mẹ kế nhìn Tần Thi như nhìn sinh vật lạ. Đều là đi làm mẹ kế, sao không chọn nhà giàu trên huyện mà lại đâm đầu vào chỗ khổ ở thâm sơn cùng cốc thế kia?
Tần Thi không thèm giải thích. Dù sao sau này cô cũng không định giữ liên lạc nhiều với cái nhà này. Đương nhiên, nghĩa vụ phụng dưỡng cha ruột sau này cô vẫn sẽ thực hiện đầy đủ, không thiếu một xu.
Mặt khác, 500 đồng này cũng đủ để trả hết ơn nuôi dưỡng của nguyên thân. Phải biết rằng trước đây nguyên thân sống ở nhà này cũng chẳng sung sướng gì, chỉ là không chết đói, không chết rét, chẳng khác nào một người vô hình.
Nói trắng ra, cả nhà họ Tần đều hiểu ý của Tần Thi. Ai nấy đều im lặng, thầm nghĩ con gái gả đi như bát nước đổ đi, đúng là đồ ăn cháo đá bát.
Ông nội Tần rít một hơi thuốc dài, trong lòng thầm coi như không có đứa cháu này, thật đúng là nuôi uổng công!
Ngược lại, cha của nguyên thân không biết lấy đâu ra dũng khí, ông cầm số tiền sính lễ lên rồi trả lại cho Tần Thi 100 đồng: "Nhà mình... nhà mình chẳng có gì cho con, con cầm lấy số tiền này mà phòng thân."
Mẹ kế trợn mắt, định bấm vào lưng ông một cái thật đau nhưng ông vẫn không đổi ý. Tần Thi hơi ngạc nhiên nhìn người cha hờ này. Thấy trong mắt ông thực sự có chút luyến tiếc, cô mỉm cười nhận lấy tiền: "Cảm ơn cha."
Nếu là nguyên thân, chắc hẳn sẽ cảm động đến phát khóc. Nhưng Tần Thi thì không, tâm cô không một chút dao động.
Bởi cô biết, sự tử tế này chẳng qua là do ông ta chợt nhận ra con gái sắp đi xa, có lẽ chẳng bao giờ gặp lại nên mới nảy sinh chút áy náy muộn màng mà thôi. Nếu thực lòng để ý đến con gái, những năm qua khi cô bị đối xử lạnh nhạt, ông đã ở đâu? Lúc cô phát sốt suýt chết, ông đã làm gì?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

