Lộ Tài ngã phịch xuống đất, ôm bụng, mồ hôi lạnh trên trán ứa ra lấm tấm. Hắn nhìn Lục Trạch Thiên đang tỏa ra sát khí ngút trời, bộ quân phục chỉnh tề càng làm biểu cảm của anh thêm phần đáng sợ. Hắn run rẩy, chẳng rõ là vì quá đau hay vì nỗi sợ hãi đang bóp nghẹt tâm trí.
Hắn định mở miệng nói gì đó nhưng cổ họng nghẹn đắng, chỉ biết trố mắt nhìn Lục Trạch Thiên đột ngột xuất hiện, cùng với Tần Thi đang đứng nép sau lưng anh. Thấy Lục Trạch Thiên đã quay lại, Tần Thi biết mọi chuyện đã được định đoạt, lòng cô bỗng bình thản lạ lùng.
Cô bước tới, khoác lấy cánh tay Lục Trạch Thiên, nhìn xuống Lộ Tài bằng ánh mắt sắc lạnh, rồi lên tiếng cảnh cáo đầy vẻ "cáo mượn oai hùm": "Đây là chồng tôi. Sau này nếu anh còn dám quấy rầy tôi, đừng trách anh ấy không khách khí!"
Sắc mặt Lộ Tài vốn đã khó coi nay lại càng xám xịt. Ánh mắt hắn dán chặt vào quân hàm hai vạch ba sao trên vai Lục Trạch Thiên, bao nhiêu lời hung ác định thốt ra đều bị nuốt ngược vào trong. Nhìn Tần Thi thân mật kéo tay Lục Trạch Thiên, lúc này Lộ Tài mới vỡ lẽ. Hóa ra lý do cô kiên quyết không gả cho hắn là vì đã sớm tìm được một "chỗ dựa" đáng gờm như vậy. Nhưng cứ thế mà buông tay, hắn thực sự không cam tâm. Dẫu sao hắn cũng đã mưu tính chuyện này từ rất lâu rồi.
Về phần Lục Trạch Thiên, khi bị Tần Thi khoác tay, ban đầu anh có chút cứng đờ, nhưng rất nhanh đã thích nghi. Anh hiểu cô đang cố tình diễn cho tên kia xem nên cũng giữ im lặng, phối hợp nhịp nhàng.
"Có muốn tố cáo hắn tội lưu manh không?" Lục Trạch Thiên nghiêng đầu, nghiêm túc hỏi ý kiến Tần Thi.
Đồng tử Lộ Tài co rụt lại. Thời điểm này đang thắt chặt kỷ cương, tội lưu manh không phải chuyện đùa, nhẹ thì đi cải tạo, nặng thì... Hơn nữa, đối phương là cấp Trung đoàn, nếu thật sự muốn bắt hắn, gia đình hắn chắc chắn không có cửa để vớt người ra. Giây phút này, Lộ Tài thực sự cảm thấy sợ hãi. Mọi kế hoạch trả thù hay mưu đồ bẩn thỉu trong đầu đều tan biến sạch sành sanh. Hắn vội vàng mở miệng xin tha: "Tha cho tôi đi! Tôi đã làm gì đâu!"
Đầu óc Lộ Tài vô cùng linh hoạt, biết tiến biết lùi đúng lúc. Hắn lập tức quay sang Tần Thi, thề thốt: "Tần Thi, tôi bảo đảm sau này sẽ không bao giờ quấy rầy em nữa! Về nhà tôi sẽ nói với mẹ tôi ngay! Từ nay về sau tôi sẽ ở hẳn trên huyện, không bao giờ bén mảng về đây nữa, cầu xin em tha cho tôi lần này!"
Tần Thi trừng mắt: "Ấn dấu tay nữa!"
Mặt Lộ Tài tối sầm lại, hậm hực nói: "Không có mực đỏ."
Tần Thi thản nhiên: "Tự cắn rách ngón tay không được sao? Hay là để tôi nhờ người 'giúp' anh một tay?"
Lộ Tài tức đến mức hàm răng run bần bật. Hắn im lặng vài giây, rồi như trút hết căm hờn vào ngón tay mình, oán hận cắn mạnh một cái. Máu tươi chảy ra, Tần Thi nhíu mày nhìn. Chỉ là ấn dấu tay thôi, có cần phải cắn sâu đến mức đó không? Đúng là đồ bệnh hoạn.
Đợi Lộ Tài ấn xong dấu tay, Tần Thi mới thu lại quyển vở. Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng, cô hài lòng gật đầu: "Anh đi đi. Lát nữa tôi sẽ bảo bà nội trả lại sính lễ cho nhà anh."
Lộ Tài gian nan bò dậy, không nói một lời, lảo đảo bước đi.
Lục Trạch Thiên nhìn Tần Thi cất quyển vở, thầm nghĩ cô gái này sao lại thích bắt người ta ký tên vào mấy thứ này nhỉ? Nhưng nghĩ lại, việc cô biết dùng các phương thức pháp lý để bảo vệ bản thân là một điều rất tốt.
"Ái chà chà, cái mạng già của tôi...!" Bà nội Tần vốn nấp trong sân nãy giờ, chứng kiến toàn bộ quá trình cuối cùng cũng hoàn hồn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
