Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Về Những Năm 70: Nữ Thanh Niên Trí Thức Chuyên Gia Cà Khịa Chương 1: Thiên Linh Linh Địa Linh Linh, Tôi Chính Là Cáng Tinh (1)

Cài Đặt

Chương 1: Thiên Linh Linh Địa Linh Linh, Tôi Chính Là Cáng Tinh (1)

Edit: mèo cam nhỏ

Bạn có biết việc bắt một "thánh cà khịa" phải im miệng khó đến mức nào không? Tống Tri Nam biết đấy.

Bạn có biết chuyện gì sẽ xảy ra khi một "thánh cà khịa" vớ được cái hệ thống Cáng Tinh(*) không? Lúc này Tống Tri Nam cũng đang tò mò muốn biết đây.

(*): Cáng Tinh/Cống Tinh (杠精 - gàng jīng) là một từ lóng trong tiếng Trung hiện đại, thường dùng trên mạng xã hội để chỉ những người thích cãi lý, bắt bẻ, tranh luận đến cùng - thường là một cách không hợp lý, không mang tính xây dựng, chỉ để hơn thua hoặc thể hiện mình. Từ này trong truyện dùng cho tên hệ thống của nữ chính, tuy nhiên nó được xây dựng theo nghĩa tích cực, hài hước, được sử dụng đúng mục đích và đúng thời điểm.

Tống Tri Nam nằm trên chiếc giường gỗ rộng vỏn vẹn một mét, chỉ cần trở mình một cái là ván giường kêu răng rắc như sắp gãy. Cô nhắm hờ đôi mắt, chìm vào dòng suy tư man mác.

Những ai hay đọc truyện xuyên không đều biết tỏng rồi, cô đã xuyên không. Xuyên thẳng về năm 1970, dắt díu theo cô còn có một cái hệ thống chuyên đi gây sự.

Nhắc đến hệ thống, Tống Tri Nam khẽ thở dài, tổ chức đúng là không cho cô nghỉ hưu mà.

Kiếp trước, sau khi "chỉnh đốn" ba ông sếp, cô nghỉ việc rồi về làm blogger tự do. Vì cái miệng không biết kiêng nể và hay nói ra lời thật mất lòng khiến cô vô tình nổi tiếng toàn cõi mạng.

Người nổi tiếng thường lắm thị phi, đã vậy cô còn hay phát ngôn mấy câu nữ quyền sắc sảo khiến không ít "anh hùng bàn phím" bên phía đàn ông phải tăng xông.

Đám người đó kéo bè kết phái tới công kích trang cá nhân của cô, cô cũng chẳng vừa, thức trắng đêm để cãi tay đôi với từng đứa một.

Trận chiến kịch liệt đến mức chọc tức mấy ông trung niên bị cao huyết áp với tim mạch suýt thì “đi bán muối”.

Chuyện ầm ĩ to lên, cô bị các chị cảnh sát gọi lên giáo dục nhẹ nhàng: "Internet không phải là nơi ngoài vòng pháp luật, sau này cô ăn nói phải biết chừng mực vào."

Tống Tri Nam thấy oan ức lắm, rõ ràng họ bạo lực mạng cô trước, có bệnh thì cứ nói toẹt ra, để cô bốc thuốc cho mà uống. Đến ông nội trước khi nói chuyện với cô, cô còn nhắc cụ uống trước viên thuốc trợ tim cơ mà.

Mấy con cóc ghẻ công kích loài người mà không cho người ta đánh trả, thế giới này nhạt nhẽo quá. Tống Tri Nam quyết định phải "tem tém" lại, người thì có thể cho nghỉ hưu muộn, nhưng cái miệng có thể cho nghỉ hưu sớm.

Tống Tri Nam nói được làm được, ngay cả khi bố cô bảo "Chuyên gia nói buổi sáng không được để bụng rỗng ăn uống, càng không được ăn thực phẩm rác", cô cũng ráng nhịn không cãi.

Thậm chí cô còn hiếm khi hùa theo: "Bố nói đúng, chuyên gia cũng đúng, miệng đàn ông các bố cứ như nước sông Hằng ấy (ý là độc hại). Thế thì cái hamburger với trứng ốp la này thuộc về con, bố không được để bụng rỗng ăn sáng đâu nhé."

Bố Tống mắt chữ A mồm chữ O, cứ thấy sai sai mà không biết sai ở đâu.

Ăn sáng xong, Tống Tri Nam mở cuốn bí kíp Đồ Long mà bà nội để lại cho cô: "Tuyển tập cụ đồ Hồ Nam".

Trong nước phát triển không thuận lợi, một số người toàn thân luôn đầy "mìn", cứ giẫm phải là nổ, không biết đùa là gì, lại còn lắm quy tắc khiến người ta không thể nào hoạt bát nổi.

Cô định xuất ngoại sang Châu Phi xem sao.

Nghe nói ở đó có thể tha hồ vẫy vùng, có vị tiền bối nào đó còn vừa đi làm vừa làm quân sư cho bộ lạc vẫn bách chiến bách thắng.

Tống Tri Nam nghĩ "kèo này mình cân được", cô là người từng đọc qua cuốn "Binh pháp Tôn Tử" cơ mà.

Trước khi đi cứ vũ trang tư tưởng cho kỹ, biết đâu sang đó lại được làm tù trưởng.

Ngờ đâu Tống Tri Nam mới "vũ trang tư tưởng" được một nửa thì đã xuyên đến đây.

Cô xuyên vào một cuốn sách có tên là "Cuộc sống hạnh phúc của mỹ nhân trà xanh thập niên 70". Cô là vai nữ phụ tuyến mười tám, là một trong những nhân vật làm nền cho nữ chính.

Nữ chính là con cưng, vừa "trà" vừa dễ thương, được cả nhà chiều lên trời. Còn cô là "hố hàng", luôn bị cả nhà hố(*) tới bến.

(*): là từ dùng để chỉ những thứ/những người mang lại sự xui xẻo, thất vọng hoặc rắc rối cho người khác một cách dở khóc dở cười.

Nữ chính yêu đương ngọt ngào với nam chính, hạnh phúc cả đời. Cô thì đầu tiên gả cho trai đểu, sau lại lấy phải gã trộm cắp vặt, kết cục vô cùng thê thảm.

Tống Tri Nam cau mày, cô cố gắng lục lọi cốt truyện trong đầu. Hậu quả của việc đọc sách "cưỡi ngựa xem hoa" là đây, cô chỉ nhớ mang máng cảm giác chung và vài tình tiết, còn chi tiết cụ thể thì mù tịt. Chắc phải đợi đụng chuyện thì mới nhớ ra được.

Thôi kệ, không nhớ thì thôi, lo cái trước mắt đã. Hiện giờ cô đang ở trong tình cảnh nào nhỉ?

Nguyên chủ cũng tên Tống Tri Nam, trên có hai chị một anh, dưới có một em trai. Chị cả Tống Tri Xuân, chị hai Tống Tri Hạ, anh cả Tống Thu Thực, em út Tống Đông Bảo.

Sở dĩ cô tên Tống Tri Nam là vì bố mẹ thấy nhà nhiều con gái quá, "đa tử đa phúc" là nói con trai chứ đâu tính con gái.

Thế là họ đặt tên cô là Tống Tri Nan, ngụ ý biết khó mà lui, mong đám con gái đừng đầu thai vào nhà họ Tống nữa.

Lúc đi làm hộ khẩu, cán bộ cảm thấy ngụ ý cái tên tệ quá nên đổi thành Tống Tri Nam.

Chị cả Tống Tri Xuân đã lấy chồng, nhà chồng ở vùng ngoại ô phía Nam.

Chị hai Tống Tri Hạ cũng đã có đối tượng, gia cảnh đàng trai khá giả, sau này có thể nhờ vả, cộng thêm tính tình khéo léo, mồm miệng đỡ chân tay nên bố mẹ Tống tuy không cưng chiều nhưng cũng tạm chấp nhận.

Còn Tống Thu Thực là đích trưởng tử nhà họ Tống, đương nhiên được coi trọng.

Tống Đông Bảo thì khỏi nói, cục vàng cục bạc của bố mẹ.

Chỉ có Tống Tri Nam, bị kẹp ở giữa nên từ nhỏ đã bị ngó lơ. Đã thế tính cô lại bướng, gặp chuyện là cứ thích gân cổ lên, nên càng không được lòng cả nhà.

Việc thì cô làm, đòn thì cô chịu, lợi lộc thì chẳng thấy đâu.

Tống Tri Nam nghĩ bụng: Thế này là không được. Người không thể chiều, càng chiều càng hư. Người cũng không thể nhường, càng nhường càng lấn tới. Cái nhà họ Tống này phải chỉnh đốn lại thôi.

Tống Tri Nam đang tính xem nên ra tay từ đâu thì nghe "két" một tiếng, cửa phòng khách bị đẩy ra.

Cô ngáp một cái, tay đẩy cánh cửa phòng kêu kẽo kẹt ra xem là ai, người bước vào là bố Tống - Tống Thượng Tiến.

Tống Thượng Tiến chừng hơn bốn mươi tuổi, mặt chữ điền vuông vức, hai hàng lông mày rậm rạp suýt dính vào nhau, nhìn là biết tính khí chẳng tốt lành gì.

Vừa thấy Tống Tri Nam giờ này mới dậy, Tống Thượng Tiến liền nổi cơn tam bành, cứ mở miệng là mắng: "Mấy giờ rồi mà còn ngủ? Lười chết mày đi. Tao xui xẻo thế nào mà đẻ ra thứ phế vật như mày, việc làm thì không tìm được, bảo xuống nông thôn thì khóc lóc không đi, chỉ giỏi làm mình làm mẩy, có giỏi thì chết quách đi cho rảnh nợ."

Tống Tri Nam chẳng cần suy nghĩ, cô bật lại tanh tách: "Ái chà, ông mà xui xẻo á? Xui xẻo là tôi đây này được chưa? Tôi bị hai kẻ phế vật các người sinh ra, ăn không đủ no mặc không đủ ấm, lúc nào cũng là cái thớt để trút giận. Bố nhà người ta có bản lĩnh, con cái tốt nghiệp là lo lót công việc xong xuôi, còn ông thì sao? Bản thân bất tài không biết tự kiểm điểm lại đi trách tôi, ông không thấy xấu hổ à? Tôi mà là ông thì đâm đầu vào tường chết quách cho rồi, sống chỉ tổ chật đất."

Tống Tri Nam thấy tình hình không ổn, vội lách người vào phòng, vớ ngay cây kéo trong giỏ kim chỉ rồi lao ra hét lớn: "Muốn động thủ hả? Ngon thì nhào vô! Ông ra nắm đấm tôi ra cái kéo, xem ai thắng ai thua. Kẻ nào không cho tôi sống yên ổn, tôi cho kẻ đó không được chết tử tế!"

Tống Thượng Tiến khựng lại, ông ta trừng mắt nhìn Tống Tri Nam một hồi lâu, dùng giọng điệu không thể tin nổi mà nói: "Mày phản rồi, dám cầm kéo đâm bố mày à?"

Tống Tri Nam lạnh lùng nói: "Ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh. Tôi có chính nghĩa cách mạng bảo vệ, không sợ bất cứ thứ trâu bò rắn rết nào. Ông là cái thói gia trưởng phong kiến, phá tứ cựu(*) là phải phá cái loại như ông. Ông mà còn dám hung hăng, tôi ra ngoài dán báo chữ to tố cáo ông là phần tử phản động ngay!"

(*): Phá trừ cựu tư tưởng, cựu văn hóa, cựu phong tục, cựu tập quán (破除舊思想、舊文化、舊風俗、舊習慣) hoặc Phá tứ cựu, lập tứ tân (tiếng Trung: 破四舊、立四新) là khẩu hiệu hành động của trào lưu Cách mạng văn hoá. Bốn điều cần tiêu diệt này là tất cả "tư duy cũ", tất cả "văn hóa cũ", tất cả "thói quen", tất cả "phong tục cũ" tại TQ. Năm 1966, vào lúc bắt đầu của cuộc Cách mạng Văn hóa, Mao Trạch Đông và Lâm Bưu đã phát động một chiến dịch chống lại bốn cái cũ cùng lúc với Bốn dọn dẹp, với mục đích để thoát khỏi những khuôn mẫu Trung Quốc cũ và tạo ra một nề nếp mới. Chiến dịch này được phát triển và thực hiện bởi Hồng vệ binh. Những điều khoản này không được quy định cụ thể và các Hồng vệ binh đã có thể hành động tương đối tự do cũng như diễn giải quy định theo ý họ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc