"Thật không?" Hai hài tử đồng thanh hỏi.
"Ừ, sau này chúng ta sẽ là một gia đình bốn người." Cố Tâm Nguyệt kết luận.
"Vậy con có thể gọi người là mẫu thân không? Sau này con có được ăn bánh bao thịt mỗi ngày không?" Tử Du mở to mắt hỏi.
"Ừ, con có thể gọi ta là mẫu thân, còn về bánh bao thịt... thì không thể ăn hàng ngày được." Cố Tâm Nguyệt nghĩ đến số lượng bánh bao thịt trong không gian, giải thích: "Dù sao thì ăn bánh bao thịt hàng ngày cũng ngán lắm, sau này mẫu thân sẽ thay đổi cách làm cho các con ăn bánh bao đậu phụ, bánh bao rau xanh, bánh bao đường, bánh bao đậu đỏ..."
Không ngờ lại có nhiều loại bánh bao như vậy, chỉ nghe Tử Du thôi cũng thấy nước miếng sắp không nhịn được nữa.
Nam hài bất lực nhìn Tử Du, hỏi: "Cha khi nào thì tỉnh lại được? Người đã hai ngày chưa ăn gì rồi."
Tử Du đã bị đồ ăn ngon mua chuộc, còn nam hài trước mặt vẫn chưa chịu mở miệng, Cố Tâm Nguyệt bèn giả vờ bình tĩnh nói: "Đúng rồi, ta còn chưa biết tên con là gì?"
"Hoài Cẩn." Nam hài có vẻ không kiên nhẫn.
"Hoài Cẩn? Tên hay đấy." Cố Tâm Nguyệt gật đầu nói: "Một lát nữa ca ca của ta sẽ mang lò sưởi đến, ta sẽ nấu cháo rồi sắc thuốc cho cha con ăn, ăn xong có lẽ ngày mai sẽ tỉnh lại."
"Cha của con nằm liệt giường, dù có tỉnh lại cũng không thể làm việc ngay được, trong nhà chỉ còn con là nam tử hán, nên con mau ăn cái bánh bao thịt này đi, nếu con đói bụng thì không có sức làm việc được."
Thấy sắc mặt Hoài Cẩn có vẻ dịu đi, Cố Tâm Nguyệt thừa thắng xông lên: "Yên tâm, ta đã để phần cho cha con rồi."
Hoài Cẩn do dự một lát, sau đó cầm lấy nửa cái bánh bao thịt, ba miếng là nuốt trọn.
Ăn xong, nam hài mới thản nhiên nói: "Được."
Cố Tâm Nguyệt sửng sốt, sau đó mới phản ứng lại thì ra là nam hài đang trả lời câu hỏi của mình lúc nãy - Sau này có nghe lời ta không?
Cố Tâm Nguyệt khẽ nhếch môi, định đi xem tân lang bị bỏ rơi ở bên cạnh.
Trước đó Tống Dập bị ngã xuống nước, có lẽ là bị cảm lạnh nhưng không để ý, cộng thêm việc ngày đêm chép sách kiếm tiền nên bệnh tình của hắn mới đột ngột trở nặng, Cố Tâm Nguyệt đang nghĩ cách kiếm chút thuốc cảm để thử xem sao.
Bỗng nhiên, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa nhẹ, Cố Tâm Nguyệt vừa mở cửa, liền thấy ngoài cửa có một thiếu niên đẹp trai đang cười rất ấm áp.
Nhìn thấy trên tay hắn xách đầy đồ đạc, Cố Tâm Nguyệt vui mừng thốt lên: "Tam ca, ca đến rồi!"
Cố Tam Thanh thấy muội muội của mình quả nhiên giống như lời mẫu thân nói, không còn ngốc nghếch nữa, hắn cũng có chút xúc động: "Muội muội, muội còn nhận ra ta không? Hồi nhỏ chúng ta thân nhau nhất."
"Nhớ chứ, tam ca đối xử với muội tốt nhất." Cố Tâm Nguyệt cười rạng rỡ nhưng trong lòng lại có chút chột dạ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

