"Ồ, Tâm Nguyệt thực sự không ngốc nữa rồi, còn biết tự ra phố mua đồ nữa cơ à? Nãy mẫu thân ngươi nói ngươi tự đi mua đồ, chúng ta còn không tin cơ." Một đại thẩm trên xe cười ha hả trêu chọc.
Vẻ mặt Hứa Thị tự hào: "Đúng thế, Tâm Nguyệt nhà ta không những không ngốc mà còn thông minh nữa, trả giá mua đồ còn giỏi hơn cả lão bà này."
Đợi đến khi Cố Tâm Nguyệt đặt giỏ xuống và lên xe trâu, mọi người mới nhìn thấy trong giỏ của nàng nhét đầy thứ gì đó nhưng bị vải thô che khuất nên không nhìn rõ, bèn tò mò hỏi: "Tâm Nguyệt mua gì thế? Giỏ đầy ắp thế này?"
"Đúng vậy, sắp đến mùa thu hoạch rồi, cho dù trời khô hạn thì cũng còn chút lương thực để qua đông."
Cố Tâm Nguyệt vừa nghe mọi người an ủi, vừa gật đầu lia lịa.
Chỉ có Hứa Thị đau lòng, khuê nữ thực sự chạy về mua gạo tấm bột đen à?
Nửa canh giờ sau, xe trâu cuối cùng cũng đến đầu thôn, mọi người vội vã về nhà.
Cố Tâm Nguyệt thấy không có ai, liền lấy giỏ trên người xuống đưa cho Hứa Thị: "Mẫu thân, thật ra vừa rồi con đi mua vài tấm vải, có hai tấm là mua cho mẫu thân và cha, hai tấm còn lại là của con và Tống Dập, tiện thể may cho hai hài tử mỗi đứa một bộ, con không biết may quần áo, mẫu thân xem có thể tiện thể giúp con may luôn không?"
"Cái gì? Sao lại mua nhiều vải thế?" Hứa Thị không tin nổi nhận lấy giỏ, vén vải thô lên, bên trong quả nhiên có bốn tấm vải: "Sao còn có nhiều bánh bao thế này?"
"Cac ca ca giúp con dọn dẹp nhà cũng vất vả rồi, giờ con không có tiền mua vải cho bọn họ, tám cái bánh bao này các ca ca chia nhau mỗi người vài cái, coi như là chút tấm lòng của con."
"Với ca ca nhà mình mà còn khách sáo à? Không đúng... tiền đâu ra mà con mua nhiều đồ thế?" Hứa Thị lập tức phản ứng lại.
Lúc nãy trên xe trâu rảnh rỗi, bà đã lén đếm ngón tay tính đi tính lại mấy lần, hôm nay khuê nữ đã tiêu hết 370 văn, tiền đặt cọc mua nồi 100 văn, trừ đi 1 lượng bạc ngày kia phải trả cho tiệm rèn thì khuê nữ chỉ còn 530 văn.
Nhiều vải như vậy, 530 văn chưa chắc đã đủ, sao còn có thể mua nhiều bánh bao như vậy.
"Tâm Nguyệt, không phải con đã lấy 1 lượng bạc mua nồi sắt để mua đấy chứ?" Hứa Thị cảm thấy trước mắt tối sầm, bất ngờ nắm lấy cánh tay Tâm Nguyệt.
"Sao lại thế được? Đều ở trên người con này, mẫu thân, những thứ này là tiền riêng của Tống Dập, hắn dặn con ngày mai về nhà nên đặc biệt bảo con mua." Cố Tâm Nguyệt nói rồi trực tiếp đặt giỏ vào tay mẫu thân: "Con mang về lỡ đại tẩu nhìn thấy lại gây chuyện, mẫu thân cứ mang về luôn đi."
Hứa Thị nghe xong, lòng cũng nhẹ nhõm nhưng lại thấy có chút không thật: "Bánh bao này con mang về ăn tối đi, tối nay chúng ta đã có cơm ăn."
"Con mua thịt rồi, tối nay gói hoành thánh cho hai hài tử ăn, mẫu thân đừng lo, về nhanh đi, lát nữa để người khác nhìn thấy lại không hay." Cố Tâm Nguyệt nói xong, liền giục Hứa Thị về.
Hứa Thị mấp máy môi, cuối cùng không nói gì nữa, mang theo chiếc giỏ nặng trĩu quay về nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)