Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mọi người nghe tiếng liền nhìn lại, chỉ thấy Tống Dập vừa mới khỏi bệnh được hai đứa trẻ dìu chậm rãi đi ra.
Phản ứng đầu tiên của Cố Tâm Nguyệt là, Tống Dập cao thế à? Nhưng nhìn bộ quần áo rộng thùng thình này, cũng gầy quá, phải bồi bổ thêm mới được.
Hứa Thị kéo tay Cố Tâm Nguyệt: "Tống Dập tỉnh rồi à?"
Cố Tâm Nguyệt nhìn vẻ mặt thất vọng của Hứa Thị, không nhịn được cười khúc khích: "Vâng, sáng nay mới tỉnh."
Lưu Thị nhìn Tống Dập đứng dậy, trong lòng thoáng hối hận, dù sao Tống Dập cũng có khả năng kiếm tiền nhưng nghĩ đến việc có Cố Tâm Nguyệt là một ả điên ở đó, sau này dù hắn có khỏi bệnh kiếm được tiền thì cũng không đến lượt mình, nàng ta cũng liền dập tắt ý nghĩ đó.
Trưởng thôn nhìn Tống Dập, mắt cay lên, tiểu tử này là do ông ta nhìn lớn lên, ông ta luôn tin rằng Tống Dập sớm muộn gì cũng sẽ thành đạt, nhìn thấy bộ dạng hiện tại của Tống Dập, ông ta cũng không khỏi đau lòng: "Tống Dập, căn nhà cũ dưới chân núi, ngươi cứ yên tâm ở đi, trước khi nhà đó đi đã dặn ta tặng nhà cho ngươi, là ngươi không chịu nhận, bây giờ ta làm chủ giao cho nhà các ngươi."
Đa số thôn dân nghe xong không khỏi chua xót, Tống Dập chỉ nói một câu, trưởng thôn đã trực tiếp giao hẳn một căn nhà cho Tống Dập?
Nhưng nghĩ đến việc Tống Dập từng cứu mạng phu thê ông lão kia, vốn dĩ bọn họ cũng muốn tặng nhà cho Tống Dập, mọi người cũng không tiện nói gì.
Lưu Thị cũng vậy, như vậy nàng ta có thể được thêm hai căn nhà, vui mừng không kịp.
Tống Dập nghe vậy, trước tiên hắn cúi chào Hứa Thị, ôm quyền: "Làm phiền nhạc phụ, nhạc mẫu và ba ca ca bận tâm, đợi mai con khỏe hơn sẽ dẫn Tâm Nguyệt về nhà, còn lại đợi chúng ta dọn vào rồi từ từ dọn dẹp sau."
Hứa Thị cũng thấy hài lòng với thái độ của Tống Dập, chỉ có điều bà vẫn hơi coi thường cơ thể của Tống Dập.
Ốm yếu, không chết cũng không sống, không biết có để lại di chứng gì không.
Không cha không mẫu thân lại còn nuôi hai đứa con riêng, đúng là hơi không xứng với khuê nữ của bà nhưng ai bảo Tống Dập là ân nhân cứu mạng kiêm phúc tinh của khuê nữ bà chứ?
Hai lần cứu khuê nữ khỏi sông không nói, khuê nữ ngốc nghếch nhiều năm nay của bà cũng khỏi rồi, thôi, chỉ cần khuê nữ vui vẻ khỏe mạnh là được.
Vì vậy, Hứa Thị an ủi đôi phu thê trẻ vài câu, rồi quay sang đi ra đồng tìm nam nhân nhà họ Cố.
Tống Dập trở về phòng, lục lọi trong tủ quần áo một lúc, lấy ra hai quyển sách đưa cho Cố Tâm Nguyệt: "Đây là sách ta mới chép xong mấy hôm trước, nàng nhờ ca ca mang đến hiệu sách Học Hải ở trấn trên, giao cho một vị chưởng quầy họ Vương là có thể nhận được hai lạng bạc, lúc đó nhờ ca ca xem thử nhà cũ cần mua sắm gì, mua những thứ cần thiết trước, còn lại mua thêm chút thịt và điểm tâm để mai về nhà."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




