Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Về Năm Nạn Đói, Mẹ Thế Thân Trữ Lương Thực Dưỡng Nhãi Con Chương 13

Cài Đặt

Chương 13

"Cái gì? Ngươi còn muốn ăn thịt?" Lưu Thị không thể tin nổi.

"Đương nhiên rồi, sau này bốn người chúng ta phải trông cậy vào đại ca và đại tẩu rồi, phụ mẫu không còn, trưởng tẩu như mẫu thân, đại tẩu phải giúp chúng ta, tướng công ta ốm yếu, đau ốm liên miên, hai hài tử còn nhỏ, ta chỉ chăm sóc chúng thôi cũng đã không đủ sức rồi." Cố Tâm Nguyệt nhìn Lưu Thị đầy mong đợi.

Lưu Thị lật đật trợn mắt: "Vậy là sau này bốn người các ngươi chỉ ngồi ăn rồi chờ người khác nuôi, dựa vào ta và đại ca ngươi nuôi à?"

Nghĩ cũng hay nhỉ.

"Không còn cách nào khác, ai bảo chúng ta là người một nhà, mặc dù phụ mẫu không còn nhưng bao năm nay vẫn chưa chia gia sản, bây giờ không đại tẩu muốn chia gia sản đấy chứ?" Cố Tâm Nguyệt tỏ vẻ đau lòng: "Đại tẩu ngàn vạn đừng nghĩ đến chuyện chia gia sản, trong nhà ngoài đồng đại tẩu đều làm giỏi, đại ca làm việc ở trấn trên còn có thể giúp đỡ chúng ta, nếu chia gia sản thì..."

Cố Tâm Nguyệt chớp đôi mắt hạnh tinh ranh.

Tống Dập vẫn bình thản húp cháo.

Chỉ có Lưu Thị là mắt đảo liên hồi, sau đó vỗ đùi: "Đúng rồi, ta đến đây là để bàn chuyện chia gia sản với các ngươi, tối qua đại ca ngươi về nói, nhất định phải chia gia sản."

Nói rồi, nàng ta bỏ lại Đại Hổ và Nhị Ny, chạy thẳng ra khỏi cửa.

Đại Hổ và Nhị Ny thấy không còn lợi lộc gì, cũng chuồn mất.

Cố Tâm Nguyệt nhếch mép, tâm trạng vui vẻ: "Tiếp tục ăn thôi."

Tống Dập đặt chén đã ăn sạch xuống, cân nhắc rồi nói: "Tâm Nguyệt, cảm ơn nàng mấy hôm nay đã chăm sóc hai hài tử cho ta, trước đây ta bị bệnh nên không tỉnh táo, không biết đại tẩu ép nàng lấy ta để xung hỉ, bây giờ ta đã khỏe lại, hôn sự này càng không thể tính, vậy nên lát nữa nàng về nhà trước đi."

Cố Tâm Nguyệt không đáp lại, cố tình làm lơ hắn.

Sau đó thấy hai hài tử cũng căng thẳng buông đũa chờ nàng lên tiếng, Cố Tâm Nguyệt mới buông chén đã ăn sạch xuống, lên tiếng: "Tống Dập, ngươi muốn qua cầu rút ván hay muốn giết lừa sau khi xay xong lúa? Lúc ngươi bệnh sắp chết, ta có chê ngươi đâu, tối qua chúng ta còn ngủ chung, giờ ngươi khỏe rồi thì ta lại bị bỏ rơi? Ta cho ngươi một cơ hội nữa, ngươi hãy suy nghĩ kỹ rồi hẵn nói."

Nói xong, Cố Tâm Nguyệt cầm chén của Tống Dập ra khỏi cửa.

Cố Tâm Nguyệt vừa đi, Tống Dập xấu hổ cúi đầu hỏi hai hài tử: "Tối qua nàng ấy ngủ ở đâu?"

Tử Du ngẩng mặt khỏi chén: "Tối qua mẫu thân ngủ cùng cha."

Hoài Cẩn cúi đầu: "Cha, hãy để mẫu thân ở lại đi, có mẫu thân ở đây, bệnh của cha sẽ khỏi, Tử Du cũng không phải chịu đói nữa."

Hoài Cẩn đặt tay dưới gầm bàn, nắm chặt, sợ Tống Dập không đồng ý, ba phụ tử lại phải quay về cuộc sống như trước.

Mặc dù tính cách của nữ nhân này không tốt nhưng bản lĩnh không nhỏ.

Ngay cả mẫu thân Đại Hổ, một ả phụ nhân hung dữ như vậy, cũng bị nàng chọc tức đến mức không còn cách nào.

Sự mong đợi và lo lắng của hai hài tử hiện rõ mồn một, Tống Dập không khỏi mềm lòng: "Cha sợ làm lỡ dở người ta, nếu nàng ấy đồng ý ở lại, cha đương nhiên không có ý kiến."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc