Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khi tỉnh dậy, Cố Tâm Nguyệt nhận thấy dưới mắt trái của mình xuất hiện một nốt ruồi màu đỏ son. Khi chạm nhẹ vào nó, nàng phát hiện ra rằng nó có thể mở ra một không gian kỳ lạ. Nếu giấc mơ chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng, nàng có thể tự an ủi mình rằng do đã đọc quá nhiều tiểu thuyết xuyên không. Nhưng không, không gian này thực sự tồn tại và có thể chứa đựng mọi thứ nàng đặt vào, thậm chí cả nồi canh mới nấu vẫn còn bốc khói nghi ngút khi lấy ra.
Phải chăng đây là điềm báo cho việc sắp xuyên không?
Cố Tâm Nguyệt nhanh chóng trấn tĩnh lại. Nàng bắt đầu thu dọn hành lý, cầm chìa khóa xe và nhanh chóng rời khỏi núi. Trên đường đi, nàng suy ngẫm về những hình ảnh trong giấc mơ: một căn nhà tranh tồi tàn, những bộ trang phục cổ xưa chắp vá, một người đàn ông tóc dài yếu ớt và hai đứa trẻ gầy gò. Nếu thực sự phải xuyên không để trả nợ, thì cái không gian nhỏ bé này cần phải được lấp đầy bằng đồ đạc.
May mắn thay, dù sống ở vùng núi nhiều năm, Cố Tâm Nguyệt vẫn không ở quá xa thành phố. Chỉ mất hơn một giờ đồng hồ, nàng đã đến được một khu chợ bán sỉ lớn nhất trong khu vực, nơi mọi thứ đều được bán theo thùng hoặc theo bao.
Chính vì sự tiện lợi này, nàng quyết định đến đây để mua sắm, vừa không gây sự chú ý lại vừa dễ dàng cất trữ mọi thứ vào không gian riêng của mình. Khu chợ đủ rộng lớn để nàng có thể mua đầy xe mà không ai mảy may nghi ngờ.
Đầu tiên, nàng mua gạo, khoai tây, trứng gà và các loại thực phẩm giàu dinh dưỡng khác để phòng khi đói. Tiếp theo là mì gói, cháo ăn liền, bánh bao và nhiều loại đồ ăn nhanh khác.
Cố Tâm Nguyệt không quên mua sắm các loại gia vị như dầu ăn, muối, tiêu và cả rượu nấu ăn để đề phòng trường hợp thức ăn ở thế giới cổ đại quá nhạt nhẽo. Nàng cũng mua thêm các loại trái cây như táo, lê, nho và dâu tây để giúp bọn trẻ có thêm vitamin.
Sau khi mua xong thực phẩm, nàng tiếp tục đến khu vực bán đồ dùng hàng ngày, mua đầy đủ băng vệ sinh, kem đánh răng, xà phòng, khăn tắm và cả mỹ phẩm dưỡng da. Mặc dù không tìm thấy Hán phục, nhưng nàng vẫn mua vài cuộn vải, bông và chăn bông để dùng khi cần thiết.
Cuối cùng, nàng ghé qua khu dược phẩm để mua một đống thuốc cảm cúm, hạ sốt và các loại dược phẩm thông dụng khác, để phòng những trường hợp khẩn cấp.
Sau khi tiêu gần hết số tiền trong thẻ, Cố Tâm Nguyệt lái xe trở về hướng núi. Nhưng khi đến giữa lưng chừng núi, một con chó đột ngột lao ra giữa đường. Theo phản xạ, nàng vội đánh lái để tránh, khiến chiếc xe của nàng mất lái, lao thẳng xuống vực sâu.
Trước khi xe rơi xuống nước, Cố Tâm Nguyệt chỉ kịp nghĩ – Chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến, cuối cùng vẫn không thể tránh khỏi.
Cũng may là nàng không còn người thân nào trên đời, đến cả tiền tiết kiệm cũng chẳng còn một xu dính túi, trong cái rủi vẫn còn có chút may.
…
Cố Tâm Nguyệt vừa mở mắt đã nhận ra mình đã xuyên không đến một thế giới khác.
Nhìn khắp xung quanh, trước mắt nàng là một chiếc bàn ăn cũ kỹ cùng ba chiếc ghế đẩu ọp ẹp, một cái tủ quần áo tồi tàn, và phía dưới là một chiếc giường đơn sơ, mọi thứ hoàn toàn trùng khớp với cảnh tượng trong giấc mơ của nàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




