"Nhưng bác dâu anh nói với tôi khá nhiều."
Cô kể lại hết những lời Lưu Tú Anh nói tối qua.
Sau đó, cô tò mò hỏi:
"Mấy tin đồn về anh đều do bác dâu anh tung ra à?"
Dương Khánh nhìn cô, gật đầu.
"Bác ấy làm vậy vì cái gì? Bôi nhọ anh thì gia đình bác ấy cũng bị ảnh hưởng mà."
Thấy anh không trả lời, cô lại hỏi tiếp:
"Anh với bác ấy có thù oán gì sao?"
Thông thường, chuyện này thuộc về đời tư người khác, cô không nên tò mò. Nhưng cô thực sự rất hiếu kỳ, không nhịn được mà hỏi ra.
Chuyện này, Dương Khánh vốn không định kể.
Nhưng anh nghĩ, nếu hai người đang tính đến chuyện kết hôn, thì không nên giấu giếm.
Vì vậy, anh hờ hững kể lại ân oán giữa mình và bác dâu:
"Chuyện cũng không phức tạp lắm. Hồi tôi học năm ba đại học, có một lần đi chơi với Dương Vũ Tường, anh ta cứ khăng khăng muốn trèo lên một cái cây đã bị mọt ăn rỗng ruột. Kết quả, cây gãy, anh ta ngã xuống."
"Khi rơi xuống, chân đập trúng một tảng đá sắc nhọn, bị gãy xương nghiêm trọng."
"Thời đó y học chưa phát triển, cuối cùng anh ta bị tật."
"Vì lúc đó tôi là người duy nhất có mặt, nên bác dâu đổ hết trách nhiệm lên tôi."
"Sau khi bị tật, anh ta càng ngày càng chán nản, nhạy cảm với ánh mắt người khác. Nếu có ai nhìn chằm chằm vào cái chân của anh ta, anh ta sẽ nổi cáu ngay."
"Vì thế, anh ta từng đánh nhau trong nhà máy, sau đó bị đuổi việc."
"Từ đó, anh ta cứ ru rú ở nhà, ngày càng sa sút. Càng như vậy, bác dâu càng hận tôi."
Nghe xong, Mạnh Nhược hỏi:
"Nếu hai người mâu thuẫn sâu như vậy, sao anh không dọn ra ngoài?"
"Bác dâu không ưa tôi, nhưng bác trai đối xử với tôi rất tốt."
"Nếu tôi không có lý do chính đáng mà đột ngột dọn đi, bác trai sẽ buồn."
Mạnh Nhược cau mày, thầm nghĩ chắc bác trai đối xử với anh thực sự rất tốt.
Người càng thiếu thốn tình cảm, càng để tâm đến cảm xúc của những người thật lòng đối tốt với mình.
Cô lại hỏi:
"Bác trai anh không hòa giải à? Dù sao mọi người cũng sống chung một nhà mà."
Dương Khánh trả lời một câu khiến cô bất ngờ:
"Lúc mới xảy ra chuyện, bác trai đã hòa giải mấy lần, bác dâu cũng nói là cho qua rồi."
"Nhưng bác trai không biết, bác ấy nói vậy chỉ để dỗ dành ông ấy thôi."
Mạnh Nhược cau mày, không biết nói gì hơn.
"Em có nói với người nhà chưa?" Dương Khánh hỏi.
Mạnh Nhược ngẩn ra, hiểu rằng anh đang hỏi về việc bác dâu tìm đến cô.
"Nếu tôi đã nói với họ, thì hôn sự của chúng ta coi như xong rồi. Tôi còn tìm anh làm gì?"
Anh hơi sững lại, rồi nói:
"Chuyện bác dâu tìm em, tôi sẽ nói với bác trai."
Mạnh Nhược đồng tình: "Ừ, tốt nhất anh cứ nói, tránh để bác ấy lại giở trò."
...
Sau khi chia tay Mạnh Nhược, Dương Khánh trở về nhà bác trai.
"Sao về muộn thế? Cơm vẫn còn nóng trong nồi đấy."
Dương Hòa Bình ngồi trên ghế, vừa nghe đài vừa nói.
Dương Khánh đáp một tiếng, đi vào bếp lấy cơm.
Vừa thấy Dương Khánh ngồi xuống ăn cơm, Dương Hòa Bình chợt nhớ ra gì đó, bèn lấy từ túi áo ra một tờ giấy đỏ rồi đưa cho anh.
"Đây là ngày lành thầy bói vừa xem xong, mới đưa cho bác đây."
Trên giấy ghi rõ ngày đính hôn và ngày đón dâu.
Dương Khánh gật đầu, nói: "Vâng, bác cứ giữ giúp cháu đi."
Nói xong, anh nhanh chóng ăn hết cơm trong bát.
Khi đặt đũa xuống, anh thấy Lưu Tú Anh cũng đang ngồi ở phòng khách, bèn quyết định nhân cơ hội này làm rõ mọi chuyện.
"Bác, chiều nay, cháu có hẹn gặp Mạnh Nhược."
Dương Hòa Bình gật đầu: "Ừ, sao thế?"
"Cô ấy có nói chuyện về hôn sự của bọn cháu."
Ngồi bên cạnh, Lưu Tú Anh lập tức dựng tai lên nghe ngóng. Nghe đến đây, bà ta liền nghĩ: [Chắc chắn con bé kia đã bị mình thuyết phục, chuẩn bị hủy hôn rồi!]
Vừa nghĩ đến đó, bà ta đắc ý hẳn lên, không kìm được châm chọc:
"Con bé đó tìm cậu, chắc là để hủy hôn chứ gì?"
Dương Hòa Bình nghe vậy, không nhịn được quát khẽ:
"Bà nói bậy bạ cái gì vậy?"
Dương Khánh bình thản tiếp tục:
"Mạnh Nhược nói rằng bác dâu đã đến tìm cô ấy."
"Bác ấy bảo cô ấy nên tìm người khác để kết hôn."
Dương Hòa Bình nghe xong, nhíu chặt mày thành hình chữ xuyên (川), quay sang hỏi Lưu Tú Anh:
"Có thật không?"
Lưu Tú Anh vẫn không né tránh, thản nhiên thừa nhận:
"Phải, tôi có đi tìm nó đấy, thì sao?"
Bà ta cất cao giọng, dáng vẻ còn có chút đắc thắng.
Lưu Tú Anh vốn sở hữu gương mặt thô kệch: lông mày rậm, mắt nhỏ, mũi to, môi dày. Thân hình thì cao lớn, thô ráp, giọng nói the thé, lại thêm tính tình nóng nảy.
Dương Hòa Bình thì hoàn toàn trái ngược. Ông gầy gò, cao tương đương vợ nhưng giọng nói lúc nào cũng nhẹ nhàng, tính cách ôn hòa.
Giờ phút này, ông tức giận đến mức chỉ vào bà ta, hỏi lớn:
"Bà phá hỏng hôn sự của Dương Khánh, bà được cái gì?"
"Tôi được cái gì?" Bà ta trợn mắt, lớn tiếng đáp: "Tôi nói cho ông biết, nếu con trai tôi phải sống độc thân cả đời, thì Dương Khánh cũng đừng hòng lấy được vợ!"
"Nó khiến con trai tôi khổ sở như vậy, tôi không lấy mạng nó đã là nhân từ lắm rồi! Tôi chỉ hủy hoại danh tiếng của nó, phá vỡ vài mối hôn sự của nó, coi như bồi thường cho con trai tôi!"
Nói xong, bà ta hừ lạnh đầy thỏa mãn.
"Cái gì?"
Dương Hòa Bình vừa nghe xong liền tức đến mức mặt đỏ bừng:
"Bà là người tung tin xấu về Dương Khánh?"
Lưu Tú Anh ngang nhiên thừa nhận:
"Đúng thế! Danh tiếng nó bị hủy hoại là do tôi! Những cuộc hôn nhân bị hủy trước đây cũng là tôi làm!"
"Sao nào? Ông định làm gì tôi?"
"Dương Hòa Bình, ông có còn là cha của Dương Vũ Tường nữa không? Ông chỉ biết bênh vực Dương Khánh! Không có tôi, ai sẽ đòi lại công bằng cho con trai tôi?"
"Không có tôi, con trai tôi sẽ què oan uổng, còn Dương Khánh chẳng phải trả giá gì hết!"
Giờ phút này, Lưu Tú Anh không còn gì để che giấu nữa, lời nói chẳng còn chút kiêng nể.
Dương Hòa Bình nhìn bà ta bằng ánh mắt lạnh lùng xa lạ.
Cuối cùng, ông đã hiểu.
Không trách được!
Dương Khánh điều kiện tốt như vậy, cao ráo, đẹp trai, là sinh viên đại học, có công việc tốt.
Trước đây có không ít bà mối đến nhà nói chuyện hôn nhân, nhưng chẳng có mối nào thành công.
Có lần, ông từng hỏi thăm các bà mối:
"Trước đây còn thương lượng tốt lắm, sao đột nhiên lại từ chối?"
Các bà mối đều lắc đầu bảo:
"Nhà gái chê cậu ta có tính cách xấu, sợ cậu ta ăn chơi trác táng."
Ông liền phủ nhận ngay:
"Làm gì có chuyện đó! Dương Khánh là đứa trẻ ngoan, còn hiếu thảo với tôi và bác dâu nó lắm. Mỗi tháng đều đưa tiền lương cho bác dâu nó mà!"
Nhưng các bà mối đều cười khẩy:
"Anh Dương, anh đừng nói dối nữa. Tôi nghe người ta bảo cậu ta lười biếng, chẳng có lương tâm."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)