Tiếng kêu kinh ngạc của Tần Hồng Hà khiến ánh mắt của tất cả mọi người trong nhà đều đổ dồn về phía cô, ngay cả bé Đậu Đậu đang ngồi ăn trên chiếc ghế đẩu nhỏ cũng bỏ đũa xuống.
“Cái bánh này…” Tần Hồng Hà chỉ vào chiếc bánh củ cải thái chỉ chiên giòn.
Mọi người tưởng bánh khó ăn, đũa vừa vươn ra đều rụt lại.
Trương Vân càng khoa trương hơn, dứt khoát bỏ đũa xuống, một bước lao tới bên cạnh bé Đậu Đậu, giật lấy đôi đũa của con trai.
Bóp miệng bé Đậu Đậu, muốn bắt con trai nhổ miếng bánh ra.
Cô em chồng bị trúng độc thì không sao, nhưng con trai cô ta thì tuyệt đối không được.
Bé Đậu Đậu vừa cắn một miếng, chiếc bánh củ cải đó giòn rụm thơm lừng, cậu bé còn muốn ăn miếng thứ hai, thì mẹ đã lao tới không cho ăn nữa.
Bé Đậu Đậu sợ hãi khóc ré lên, cầu cứu khắp nơi.
“Oa! Mẹ! Bà nội! Bà nội!”
Tần mẫu nhìn không nổi: “Con làm cái gì vậy? Mẹ Đậu Đậu.”
Trương Vân không kịp giải thích với mẹ chồng, cho đến khi nhìn thấy con trai nhổ hết miếng bánh đó ra, mới coi như thở phào nhẹ nhõm.
“Mẹ, cái bánh này có vấn đề. Con sợ Đậu Đậu xảy ra chuyện gì.”
Đây chẳng phải là nói Cố Vãn Vãn, cô con dâu mới về nhà chồng ngày đầu tiên nấu cơm, đã bỏ thuốc độc vào thức ăn sao.
Bị oan uổng như vậy, Cố Vãn Vãn thực sự không thể ngồi yên được nữa, “Chị dâu, lúc nãy em làm có nếm thử hai cái, cũng không có vấn đề gì. Chị nói có vấn đề, là có ý gì?”
Trương Vân bị hỏi khó, cô ta chỉ vào cô em chồng: “Lúc nãy Hồng Hà chẳng phải nói trong bánh có vấn đề sao?”
“Bánh có vấn đề?” Tần Hồng Hà nuốt miếng bánh xuống, lườm chị dâu một cái, “Em nói cái bánh này có độc lúc nào?”
“Vậy lúc nãy cô hét cái gì?”
“Em nói là ngon quá.”
Vì ngon mà hét lên, Cố Vãn Vãn cũng là lần đầu tiên nhìn thấy.
Ngoại trừ Trương Vân, những người khác nghe Tần Hồng Hà nói vậy, thi nhau cầm đũa lên, gắp một miếng bánh bỏ vào miệng.
Tần mẫu vừa nếm thử mắt đã sáng rực lên, tay nghề của cô con dâu mới cũng quá tuyệt vời rồi, không nhịn được khen ngợi:
“Vãn Vãn, cái bánh này của con, làm vừa giòn vừa xốp, có phải học từ bà thông gia không?”
Tần mẫu rất vui, đoán là bà thông gia nấu ăn ngon, cảm thấy sau này con trai mình có lộc ăn rồi.
Ở Giang Thành có một phong tục bất thành văn, đó là trước khi con gái xuất giá, đều sẽ ở nhà luyện vài món ăn, sau này về nhà chồng còn có cái để trổ tài.
Cố Vãn Vãn cười lắc đầu: “Mẹ, cái này là một thím khác dạy con.”
Muốn làm bánh vừa giòn vừa xốp, thì phải cho nhiều dầu, Lý Quế Phân sao có thể cho nhiều dầu như vậy, dùng nhiều bột mì trắng như vậy.
Trong lòng Tần mẫu có chút thất vọng nhỏ, nhưng cô con dâu này xứng với con trai mình, dư sức rồi, bản thân còn có gì để kén chọn nữa.
Những người khác đối với món bánh củ cải thái chỉ chiên giòn cũng khen ngợi không ngớt miệng, ai nấy đều ăn đến mức miệng bóng nhẫy dầu.
Chẳng mấy chốc, hơn hai mươi chiếc bánh nhỏ và kim chi, cùng một nồi cháo to đã bị càn quét sạch sẽ.
Bé Đậu Đậu ăn hai chiếc bánh, vẫn cảm thấy chưa đủ, cầm bát đũa đi đến cạnh bàn ăn, chằm chằm nhìn vào chiếc bánh trong bát của Trương Vân.
“Mẹ, con vẫn muốn ăn.”
Trương Vân lúc nãy hiểu lầm em dâu bỏ thuốc độc vào thức ăn, cũng ngại không dám ăn cơm, nhưng nhìn thấy cả nhà ăn ngon lành như vậy, bản thân cũng muốn nếm thử.
Thế nhưng, cả nhà không có một ai cho cô ta bậc thang để bước xuống.
Chồng cô ta là Tần Hồng Binh, chỉ biết cắm đầu ăn.
Ăn thì thôi đi, lại còn giống hệt bé Đậu Đậu, chằm chằm nhìn vào hai chiếc bánh trong bát cô ta.
Hai bố con này, chẳng ai biết xót người khác cả.
“Chị dâu, hai chiếc bánh này không ăn nữa là nguội mất, chị mau ăn đi.” Cố Vãn Vãn nhắc nhở.
Trương Vân ngẩng đầu nhìn đối phương với ánh mắt biết ơn, cả nhà chỉ có người em dâu này còn nhớ mình chưa ăn.
Cô ta cũng không khách sáo, gắp một chiếc bánh lên, liền bỏ vào miệng.
Nhân củ cải chay, vì thêm mỡ lợn, vậy mà lại ăn ra được một chút mùi thơm của thịt, mùi gia vị không nồng, không lấn át vị ngọt thơm của củ cải.
Thảo nào mọi người đều thích ăn, hóa ra lại thơm ngon như vậy.
Bé Đậu Đậu thấy mẹ căn bản không chừa lại cho mình, sốt ruột xoay vòng vòng bên cạnh.
Cuối cùng vẫn là Tần mẫu dùng kẹo dỗ đứa trẻ đi.
Cô con dâu cả bình thường chiều chuộng con cái muốn chết, hôm nay đến một miếng bánh cũng không nỡ nhường.
Chuyện này có thể trách ai? Còn không phải vì tay nghề của cô con dâu út quá ngon sao.
Bữa cơm đầu tiên của Cố Vãn Vãn khi về nhà chồng, tuy đơn giản, nhưng cũng đã chinh phục được dạ dày của cả nhà già trẻ lớn bé.
Tần Phong thấy mọi người đều khen vợ mình, trong lòng sướng rơn, còn vui hơn cả việc bản thân được biểu dương.
Lát nữa anh phải hôn vợ thật kỹ mới được.
Ăn cơm xong, Tần phụ Tần mẫu và Tần Hồng Binh cùng nhau ra khỏi nhà, ba người đều làm việc ở nhà máy xe cộ, thường là cùng đi làm cùng tan ca.
Tần Hồng Hà tuy cũng làm việc ở nhà máy xe cộ, nhưng mỗi lần đi làm đều phải trang điểm một lúc lâu, thường là đi một mình. Cô ta trang điểm xong, giẫm đôi giày cao gót nhỏ đi ra ngoài.
Sau khi cả nhà rời đi, trong nhà yên tĩnh hơn hẳn.
Hôm nay không có quần áo bảo hộ lao động phải giặt, Trương Vân ở trong nhà vệ sinh giặt quần áo của con trai và của mình.
Mặc dù Trương Vân đang giặt quần áo, nhưng tai không rảnh rỗi, luôn vểnh lên nghe ngóng động tĩnh trong phòng chú ba.
Sự chú ý vừa rồi đều bị người em dâu mới đến cướp mất, nấu ăn ngon, lại biết cách nói chuyện.
Dạo này trong xưởng sắp phân nhà, cô ta đã hỏi mẹ chồng, nói là sẽ nhường căn nhà mới cho nhà mình, cứ theo đà này.
Lỡ như căn nhà mới giao cho chú ba, nhà mình chẳng phải chịu thiệt thỏi lớn sao.
Nhưng nghe ngóng nửa ngày, Trương Vân chẳng nghe thấy gì cả.
Trong phòng, Tần Phong ôm vợ hôn hai cái, nhìn đồng hồ, vội vàng đứng dậy thay một bộ quần áo.
“Vợ ơi, anh ra ngoài một chuyến.”
Cố Vãn Vãn thầm thở dài trong lòng, bản tính khó dời.
Ra ngoài một chuyến cái gì? Còn không phải là đến trước cửa cung văn hóa của nhà máy để đánh bida sao.
Nói là quán bida, nhưng thực chất đều là ngoài trời, trước cửa cung văn hóa đặt hai bàn bida là coi như thành quán bida rồi.
Thời đại này không có hoạt động giải trí gì, đánh bida chính là cách giải trí tốt nhất của thanh niên.
Năm hào một ván, không hề rẻ, nhưng vẫn tập trung không ít những kẻ lưu manh không có công ăn việc làm đàng hoàng ngày nào cũng ngâm mình ở đây.
Tần Phong chính là một trong số đó.
Cố Vãn Vãn nhớ lại trong sách, Tần Phong ngày nào cũng lêu lổng bên ngoài, không biết từ lúc nào đã đam mê đánh bida.
Trương Vân ở trong nhà vệ sinh, nghe thấy tiếng đóng cửa quen thuộc, trong lòng thầm mừng rỡ.
Cô ta còn tưởng người em dâu mới đến có thể quản được chú em chồng chứ.
Chú em chồng thông minh, lại dẻo miệng, nếu thực sự sửa đổi, chồng cô ta chắc chắn sẽ bị lép vế.
Vì vậy, Tần Phong cứ lêu lổng mãi mới tốt.
Nhưng khi nhìn thấy Cố Vãn Vãn từ trong phòng bước ra với khuôn mặt đầy sầu não, cô ta vẫn khuyên nhủ:
“Thím à, sao thím lại để Tiểu Phong ra ngoài rồi? Thím còn trẻ, phải học cách quản chặt người đàn ông của mình. Thím nhìn tôi này, quản anh cả thím rất nghiêm, anh ấy tan làm cũng không dám đi chỗ khác.”
Cố Vãn Vãn gật đầu hùa theo.
Bé Đậu Đậu không biết từ lúc nào đã chạy đến bên cạnh hai người, “Mẹ, mấy hôm trước bố đều ra ngoài uống rượu, chẳng phải cũng đi chỗ khác sao?”
Sắc mặt Trương Vân cứng đờ, cái thằng ranh con này lại đi phá đám mẹ ruột nó.
“Đậu Đậu, con đừng nói bậy, bố con là có việc.”
“Bố nói là chỉ muốn uống rượu thôi.”
Trương Vân không nhịn được nữa, lén véo cái mông nhỏ của con trai một cái, thằng nhóc này mà không ngậm miệng lại, thì bao nhiêu tật xấu bị lật tẩy hết.
Bé Đậu Đậu chạy nhanh, trực tiếp né được “độc thủ” của mẹ ruột.
Trong căn nhà nhỏ bé diễn ra màn kịch mẹ đuổi con chạy, tình mẹ con thắm thiết.
Cố Vãn Vãn nhịn cười, thay giày xong gọi Trương Vân một tiếng,
“Chị dâu, em ra ngoài một chuyến, chiều về nấu cơm.”
“Ơ? Thím, thím đi đâu vậy?”
“Lúc nãy chị nói đúng, phải quản chặt người đàn ông của mình. Bây giờ em đi quản người đàn ông của em đây.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

