Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cánh cổng viện dài lại đóng lại thêm năm ngày nữa. Giữa tiếng ồn ào của mấy phu khuân vác chuyển hàng trong hẻm Đất Sét, tiếng “bành bành” giã bột giấy trở nên mơ hồ lúc có lúc không.
Buổi sáng năm ngày sau, Giang Lê một lần nữa bước vào tiệm cầm đồ.
Lần này nàng đội một chiếc nón rơm, thanh âm ép tới cực thấp: “Chuộc đồ.”
Người chưởng quầy nhận tờ biên lai cầm đồ mà ngón tay khẽ run.
Năm ngày qua, tiệm cầm đồ đã phái người âm thầm dò xét khắp Đường Khê huyện, chỉ tìm được hai gói tại tạp hóa Lý Ký, mà giá đã là năm trăm văn.
Loại giấy này chỉ cần đưa đến trường đấu giá, đúng là hiếm thì quý. Những tiểu thư nhà giàu thích thể hiện chắc chắn sẽ mua với giá cao.
Vì vậy, ba gói giấy rút Kim Lê đang cầm cố ở đây, tốt nhất là tìm cách mua lại.
Đối chiếu biên lai rồi lấy hàng ra, chưởng quầy gõ bàn tính lách cách: “Cả gốc lẫn lãi, 372 văn.”
Giang Lê đã chuẩn bị sẵn tiền đồng, đặt đúng số lượng lên quầy.
Nhưng chưởng quầy không nhận tiền, ngược lại còn hạ giọng:
“Khách quan, bổn tiệm nguyện ý mua lại giấy rút Kim Lê với giá hai trăm văn một gói.”
Khóe môi Giang Lê hơi cong: “200 văn thì ít quá, ít nhất 500 văn, bằng không thì…”
“300 văn, giá chốt!”
“Thành giao!”
Giang Lê trước tiên thanh toán giao dịch chuộc đồ, sau đó đổi ba gói giấy rút thành 900 văn theo hình thức cầm chết.
Chín đồng “đương bách” to và nặng trịch được bỏ vào túi đeo sau lưng, Giang Lê xoay người hòa vào dòng người trên phố.
Nàng biết, con đường bán giấy qua tiệm cầm đồ kể như đã thông; trong vòng nửa năm hay một năm sẽ không xảy ra vấn đề gì nữa.
Hiện tại con đường kiếm tiền đã rộng mở, cuối cùng cũng có thể cải thiện bữa ăn của cả nhà.
Giang Lê đeo túi nặng trĩu, bước chân nhẹ nhàng đi xuyên qua khu chợ rau nhộn nhịp.
Nắng sớm rải xuống mặt đá xanh, khắp nơi là người dân đi mua thực phẩm.
Nàng dừng trước sạp thịt, tay chỉ vào miếng thịt ba chỉ mỡ nạc xen nhau: “Miếng này, lấy.”
Nôn nóng đến mức nàng còn chẳng hỏi giá.
“Được thôi!” Người bán thịt nhanh nhẹn chặt xuống một tảng lớn, buộc bằng dây cỏ:
“Vừa đúng hai cân 40 văn. Tặng thêm hai khúc xương ống nấu canh!”
Phần thịt trên xương đã được lọc sạch, nhưng tủy xương có thể nấu canh; không bán được giá, nên người bán thường tặng cho khách mua nhiều.
Giang Lê mua 40 văn thịt nên đương nhiên tính là khách hàng lớn.
Mua thịt xong, lại mua mười quả trứng và mấy bó rau xanh tươi, mất 18 văn.
Nàng còn chọn một con cá chép đang nhảy loi choi; sau một hồi mặc cả, tốn thêm 10 văn.
Đúng lúc xoay người định đi, một trận huyên náo vang lên từ góc đường.
Mấy thiếu niên ăn mặc như học trò, ôm sách vở đùa giỡn chạy ngang qua chợ, suýt nữa làm đổ mấy sạp hàng, khiến các đại thẩm mua rau chỉ vào họ mà mắng xối xả.
Mấy thiếu niên chỉ cười ha hả, còn làm mặt quỷ chọc lại mấy đại thẩm mắng mình.
Đột nhiên, một thiếu niên mặc áo dài vải xanh sầm mặt trách bạn:
“Trong Luận Ngữ · Nhan Uyên có nói: ‘Phi lễ chớ động’. Nay các ngươi đuổi chạy ồn ào, ấy là vô lễ! Xin chỉnh y quan, khôi phục sự nghiêm cẩn. Các ngươi đùa giỡn thế này còn coi ra thể thống gì!”
Mấy thiếu niên liền sôi nổi cãi lại:
“Ai nha, Hạ Trực, Khổng tử nói không được làm điều trái lễ nghi, cũng nói ‘Hiếu đễ là gốc của nhân’, người Hạ gia các ngươi đâu có như vậy.”
Nghe đến hai chữ “Hạ gia”, Giang Lê vô thức hạ thấp nón rơm, bước đi chậm lại.
Lại nghe Hạ Trực lớn tiếng đáp:
“Đừng lấy chuyện huynh đệ hòa thuận mà chỉ trích Hạ gia ta, sự tình không như các ngươi nghĩ, là bá mẫu ta tự mang hai đường muội bỏ nhà mà đi, nhà ta còn đang tìm các nàng trở về đây!”
Giang Lê không đi xa, chỉ nép sau đám đông nhìn kỹ thiếu niên có vẻ hơi thư sinh ấy.
Khác với vẻ bóng bẩy của Hạ Toàn, thiếu niên này gầy gò, mang một gương mặt như ôm nỗi lo cho nước cho dân.
Có lẽ vì ánh nhìn của Giang Lê quá chăm chú nên Hạ Trực bất ngờ nhìn sang, vừa liếc một cái đã thấy Giang Lê đang xách một bọc lớn trong đám người.
Giang Lê lập tức quay đầu bước đi, nhưng Hạ Trực đã nhanh chân chạy tới, chặn ngay trước mặt nàng, kích động hành lễ nói:
“Bá mẫu mạnh khỏe! Trong khoảng thời gian này ngươi cùng đường muội ở nơi nào? Gia nãi cùng cha mẹ đang tìm các người khắp thành, đại ca ta vẫn canh ở cổng thành, chỉ mong tìm được các người trở về.”
Dưới vành nón rơm, lông mày Giang Lê hơi nhướng lên.
Thiếu niên này nói chuyện thì lưng thẳng như cái thước, trông giống y như đang đọc sách, đã thế còn nói mấy câu bảo nàng mau quay về trước mặt bao nhiêu người, đúng là ngốc chết được!
Xung quanh người ta bắt đầu nhìn sang, Giang Lê cũng không muốn dây dưa với Hạ Trực ở đây, bèn tùy tiện nói: “Biết rồi, chúng ta sẽ về ngay.”
Hạ Trực nghe vậy thì vui mừng lộ rõ trên mặt, còn nghiêm trang chắp tay:
“Bá mẫu quả nhiên là người hiểu đại nghĩa! Trong Nữ giới có câu: ‘Ôn hòa, nhu thuận, nhân minh hiếu từ’, bá mẫu…”
“Được rồi được rồi.” Giang Lê phẩy tay cắt ngang bài diễn văn dài của hắn: “Ngươi mau đến thư viện đi, đừng để trễ học.”
Bạn đồng môn đã chạy xa, Hạ Trực cũng sốt ruột, nhưng vẫn không quên dặn:
“Bá mẫu nhất định phải nhanh đưa đường muội về nhà, người lớn trong nhà đều rất lo lắng.”
Giang Lê không nhịn được bật cười, người ta khi đến thời điểm vô ngữ chỉ có thể cười thôi:
“Biết rồi, ngươi đi nhanh đi.”
Nhìn bóng dáng thiếu niên rời đi với vẻ mãn nguyện, Giang Lê cũng xoay người rời khỏi chợ.
Nàng cố ý vòng vài vòng trong chợ, chắc chắn không ai theo dõi mới quay về hẻm Đất Sét.
Lúc này mấy xe chở hàng đã đi, trong hẻm lại chất đầy những giỏ lớn giỏ nhỏ đựng đồ gốm, mặt đất cũng lộn xộn.
Giang Lê né trái tránh phải, mãi mới về tới sân nhà mình.
Về đến dãy nhà dài, nàng đặt hết nguyên liệu mua được lên bếp, hai nữ hài lập tức vây lại.
Liên Tử mang thau đến, đựng con cá đã chết, rồi cất trứng, rau xanh và xương lớn.
Thạch Lựu thì dán mắt vào miếng thịt ba chỉ mỡ nạc đan xen, vô thức nuốt nước miếng.
Ăn thịt gà hun khói một lần khiến nàng hoàn toàn không cưỡng nổi sức hấp dẫn của thịt nữa.
“Hôm nay ăn bánh chẻo!”
Ở Đại An, người ta ít khi xào nấu, đa phần là hầm hoặc nướng, làm bánh chẻo thì tiện hơn.
Giang Lê xắn tay áo phân việc:
“Liên Tử đi nhào bột, Thạch Lựu băm nhân.”
Bên cạnh có người để sai khiến đúng là tốt thật, việc là của mình nhưng công lại do người khác làm.
Hai nữ hài chỉ từng thấy người khác ăn bánh chẻo, nay được tự làm thì lập tức vui, nhanh tay rửa thịt, băm nhân lia lịa.
Giang Lê nhớ đến chuyện gặp Hạ Trực bèn nói:
“Hôm nay ta gặp Hạ Trực ở chợ, hắn nói người Hạ gia đang tìm chúng ta khắp thành.”
“Cạch.” Cái thau trên tay Liên Tử suýt rơi xuống đất:“Hạ gia đang tìm chúng ta?”
Sắc mặt nàng lập tức thay đổi.
Trước kia là buông xuôi tất cả, muốn bán thì bán.
Nhưng bây giờ được ở cạnh nương, lại vừa được ăn bánh chẻo bằng bột mì trắng, còn có thịt gà hun khói thơm nức… nàng không muốn mất đi nữa.
Thạch Lựu nắm chặt con dao bếp: “Nếu gia nãi tìm được chúng ta, ta sẽ liều mạng với bọn họ.”
Giang Lê trấn an: “Đừng sợ. Ta thấy cái tên Hạ Trực kia ngốc lắm, ta chỉ giả vờ đồng ý trở về, mà hắn cũng chẳng hỏi chúng ta sống ở đâu, chắc sẽ không tìm tới đây được.
Hơn nữa, chúng ta còn có thể mười ngày không ra cửa, có gì mà sợ.”
Hiện tại cần làm giấy, trong nhà lại có cá, có thịt, trừ việc phải ra cửa mua củi nhóm bếp, thì nửa tháng không bước chân ra ngoài cũng được, cứ để Hạ gia muốn tìm thì tìm.
Có lời này của Giang Lê, hai cái nữ hài liền bình tĩnh lại.
Liên Tử vừa nhào bột vừa nói về nhị đường ca này:
“Hắn chưa từng đánh chúng ta, nhưng suốt ngày lải nhải nữ nhân phải đoan tĩnh, phiền chết đi được.
Lần trước ta ngồi chồm hổm giặt đồ, hắn còn nói ngồi xổm là bất nhã, muốn ta quỳ mà giặt. Ta giả vờ không nghe, làm hắn tức đi mất.”
Nói rồi, Liên Tử còn bắt chước điệu bộ nghiêm mặt của Hạ Trực, khiến Giang Lê bật cười ha hả.
Thạch Lựu không cười:
“Hạ Trực tuy không đánh chúng ta, nhưng cũng chưa từng cho chúng ta ăn gì, chỉ biết lên mắt dạy đời bắt chúng ta phải giữ quy củ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)