Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong ánh chiều mờ tối, Giang Lê vác theo đủ loại túi lớn túi nhỏ, giống như một thợ săn bội thu đang trở về nhà.
Vừa bước vào cổng, lập tức được hai nữ hài đang trông chờ trước sân chạy ra đón.
“Nương, giấy… giấy thật sự bán được sao? Những thứ này đều là dùng tiền bán giấy mà mua về sao?”
Liên Tử nói nhiều như chính tên của nàng, không ngừng hỏi.
Cơm tối đã nấu xong, vẫn là cháo loãng và dưa muối, nhưng hôm nay có thêm thịt gà hun khói.
Hai cái nữ hài có chút chần chờ, Liên Tử lí nhí hỏi: “Nương… chúng ta… có thể ăn thịt gà hun sao?”
Giang Lê nghi hoặc: “Tại sao lại không được?”
Bọn nhỏ không nói nhưng ánh mắt lại hướng về chính phòng nơi đặt chiếc quan tài.
Giang Lê chợt hiểu: “Đem gà qua cho nương các ngươi ngửi mùi đi.”
Có lẽ ý các nàng là cần bái qua một chút.
Thật ra bàn ăn đặt ngay dưới mái hiên, Thu Cúc nhìn thấy hết.
Quả nhiên, giọng Thu Cúc vang lên trong đầu Giang Lê:
“Không cần cúng ta… các ngươi mau ăn đi. Nhìn thấy các ngươi ăn vui vẻ như vậy, ta đã rất vui rồi.”
Nhưng lời này Giang Lê không nói lại với Liên Tử cùng Thạch Lựu, hai nữ hài vẫn cung kính bưng gà vào khấn bái rồi mới ra.
Ấy vậy mà khi dọn lên bàn, hai nữ hài lại chỉ ăn dưa muối, vẫn không động vào thịt gà.
Giang Lê lấy làm lạ. Cúng rồi cũng cúng rồi, sao vẫn không ăn? Chẳng lẽ là không ngon?
Nghe nói gà hun khói của hàng này rất ngon, người mua đông, nàng còn phải xếp hàng mới mua được nửa con.
Hay là… ngại?
Giang Lê xé thịt bỏ vào bát hai đứa: “Ăn đi, mua riêng cho các ngươi đó.”
Liên Tử nhìn miếng thịt gà vàng óng trong bát, mùi thơm bốc lên khiến nàng nuốt nước bọt “ực” một tiếng…
Nhưng lại đẩy bát ra: “Nương ăn đi… ta… ta không thích thịt.”
Thạch Lựu còn đứng bật dậy: “Ta đi múc thêm cháo.”
Giang Lê đè lại bả vai Thạch Lựu, tiểu cô nương giật mình, cả người rụt lại như con thỏ nhỏ sợ hãi.
Giang Lê lúc này mới nhận ra sự khác thường, trong đầu léo lên ý niệm đáng sợ:
“Các ngươi… chẳng lẽ… trước giờ chưa từng được ăn thịt?”
Giọng Thu Cúc nghẹn ngào trong đầu nàng:
“Đúng vậy… các nàng chưa từng được ăn cả khối thịt như vậy. Trước kia chỉ khi khách trọ thừa lại chút canh thịt, nước thịt… các nàng mới được húp chút nước cho đỡ thèm.”
“Cái gì?!” Giang Lê thiếu chút đánh rơi đôi đũa: “Hài tử đã lớn như thế này mà chưa từng ăn thịt, Hạ gia tốt xấu gì cũng mở khách điếm làm ăn, chẳng lẽ lại không mua nổi thịt.”
Thu Cúc ấp a ấp úng: “Cha mẹ chồng nói… nữ hài tử không thể ăn uống quá tốt sẽ dưỡng thành kiều khí… sau này gả đi không được chịu khổ …”
Giang Lê tức đến run người, đũa trong tay siết chặt muốn gãy:
“Thế còn Hạ Ngọc Cẩm thì sao? Nàng vì cái gì không cần chịu khổ? Chịu khổ còn phải chọn người ăn thịt mà chịu à?!”
Thu Cúc giải thích: “Ngọc Cẩm là nữ nhi có được khi mẹ chồng đã già, thân thể yếu…”
“Yếu? Ta thấy nàng mặt trắng hồng, mặc toàn lụa gấm, chỗ nào yếu nhược. Còn hai nữ nhi ngươi 12 tuổi lại thấp bé chẳng bằng con nít 10 tuổi!”
Nhờ đến Hạ Toàn của Hạ gia, Giang Lê càng bốc hỏa:
“Còn có Hạ Toàn nữa, hơn Liên Tử bốn tuổi, nhìn mặt đầy dầu mỡ của hắn, có khi còn đủ để làm cha của Liên Tử ấy chứ!
Rồi còn Hạ Trực, suốt ngày học ở thư viện, tiền tiêu không ít, trong khi nữ nhi ngươi thì đến cả bụng cũng chưa no.”
Thu Cúc vị tẩu tử này sinh ba ba nữ nhi, còn Hạ Thủ Nghĩa nhị phòng lại có hai nhi tử.
Đại nhi tử Hạ Toàn nói là phụ giúp khách điếm, nhưng suốt ngày ăn chơi lêu lổng.
Mạt tử ( con út) Hạ Trực thì luôn được chi tiền cho đi học, nay đã 14 tuổi mà còn chưa thi đồng sinh.
Việc nặng việc mệt trong nhà đều do mẹ con Thu Cúc làm, vậy mà ngay cả miếng thịt cũng không được ăn.
Giọng Thu Cúc nhỏ xuống: “Bọn họ là nam đinh, phải thừa kế gia nghiệp…”
“Đánh rắm!” Giang Lê đập bàn một cái mạnh, hận không thể vặn đầu cả nhà họ Hạ cùng đầu Thu Cúc xuống mà đá như bóng.
Người ngoài bắt nạt hài tử, chính nàng ta cũng bắt nạt hài tử, đúng là muốn làm hỏng mất hai đứa nhỏ rồi.
Cuộc nói chuyện giữa Giang Lê và Thu Cúc chỉ diễn ra trong đầu, nhưng tiếng động đột ngột kia khiến hai nữ hài run lên một cái, vội đặt bát xuống, co cổ quỳ sang một bên.
Giang Lê vỗ bàn xong, nhắm mắt hít sâu mấy hơi, lúc tỉnh lại thì phát hiện trên bàn không còn ai, tất cả đều đang quỳ ở cạnh.
“Các ngươi làm gì vậy, mau đứng lên. Vừa nãy ta chỉ là nhớ tới người Hạ gia nên mới tức giận.”
Giang Lê vội đỡ hai nữ hài đứng dậy, để các nàng ngồi xuống ăn tiếp.
Nàng cố nén lửa giận, nhét miếng thịt gà vào trong chén của các nàng: “Nghe đây, từ nay về sau muốn ăn gì thì ăn nấy.
Nữ hài thì sao? Nữ hài càng phải ăn cho tốt, uống cho tốt, lớn lên khỏe mạnh mới không bị người ta bắt nạt!”
Liên Tử ôm chén cơm, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống lớp da gà bóng loáng trong bát:
“Nhưng nãi nãi nói…”
“Nàng tính là cái thá gì! Nếu lời nàng nói có tác dụng như vậy thì sao không đi làm Thái hậu đi. Sau này đừng nhắc đến nàng nữa, nghĩ đến là thấy ghê tởm.”
Giang Lê trực tiếp nhét miếng thịt gà vào miệng Liên Tử: “Nếm đi, đây mới là thứ con người nên ăn.”
Miệng bị nhét kín, Liên Tử không nói thêm được gì.
Bên cạnh, Thạch Lựu cắn nhẹ một miếng, hương mỡ lan khắp khoang miệng, đôi mắt nàng lập tức sáng rực.
Gà ta vốn nhỏ, nửa con gà cũng chẳng nhiều, Giang Lê chỉ ăn một miếng, phần còn lại đều để cho hai đứa nhỏ.
Liên Tử và Thạch Lựu như hai con thú nhỏ, vùi đầu ăn ngấu nghiến, đến xương gà cũng mút sạch sẽ, hận không thể nhai nát mà nuốt xuống.
Giang Lê nhìn cảnh ấy, trong lòng vừa chua xót vừa đau đớn.
Nàng vuốt mái tóc vàng khô của Thạch Lựu, trong lòng nói với Thu Cúc: “Thấy chưa? Nữ nhi ngươi đến thịt cũng không dám ăn. Ngươi làm trâu làm ngựa cho Hạ gia hơn mười năm, đổi lại chỉ khiến con mình sống còn không bằng chó?”
Không ai chú ý, quan tài trong nhà khẽ rung nhẹ.
Tiếng khóc của Thu Cúc thê lương xé ruột gan: “Là ta vô dụng, ta cứ nghĩ nhẫn nhịn một chút là được, làm nhiều việc để bọn họ không nổi giận, nhưng ngay cả bọn trẻ bọn họ cũng không chịu tha, còn muốn bán Liên Tử và Thạch Lựu.”
Giang Lê nói trong lòng: “Giờ khóc thì được gì! Ngươi cứ nhìn xem, ta sẽ nuôi Liên Tử và Thạch Lựu thật xinh đẹp, sống còn vẻ vang hơn đám hỗn đản Hạ gia!”
Tối hôm đó, Giang Lê nói hết số tiền bán giấy của mình cho hai nữ hài nghe, để các nàng hiểu rằng lao động phải có hồi báo mới là bình thường.
Khi nghe một gói giấy bán được 350 văn, Liên Tử và Thạch Lựu kinh ngạc đến há hốc miệng.
Các nàng biết là bán được tiền, nhưng nhiều đến thế thì quá bất ngờ.
Không chỉ bọn trẻ thấy nhiều, ngay cả Giang Lê cũng cảm thấy đây đúng là món lời khủng.
Năm gói giấy bán hết sẽ được 1750 văn.
Mà chi phí bỏ ra gồm: hai bó giấy thô bốn mươi văn, giấy tre ba mươi văn, giấy vỏ dâu năm mươi văn.
Dùng 120 văn chi phí, bán ra 1750 văn, lợi nhuận vượt hơn mười lần.
Hơn nữa những vụn thừa và cặn giấy còn lại có thể tái chế để làm thêm một gói giấy nữa.
Đó chính là vốn liếng và khí phách để Giang Lê nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người.
Thạch Lựu cúi đầu nghĩ một chút, rồi quay vào lán, vớt bột giấy đã ngâm lên đặt lên phiến đá, cầm cây gậy đập bột giấy nện xuống thật mạnh.
Những tiếng “bụp bụp” ấy như đang nện thẳng vào đầu bọn người Hạ gia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)