Thanh Thiền ngoan ngoãn tiễn hai người ra cửa: "Hai vị Tiết tiểu thư đi thong thả, hoan nghênh lần sau lại đến."
Nhìn bóng lưng Tiết Bảo Linh và em họ biến mất trong dòng người, Thù Anh nãy giờ im lặng mới thở phào nhẹ nhõm, trách yêu Giang Lê: "Nương, người cũng dám hét giá thật đấy, 50 văn một tờ, ngộ nhỡ nàng ta quay lại làm ầm ĩ thật thì sao?"
Giang Lê cầm số giấy vệ sinh còn lại gói ghém cẩn thận, bình thản nói: "Nàng ta sẽ không quay lại làm ầm ĩ đâu. Chuyện liên quan đến thể diện và sự riêng tư thế này, nàng ta có chịu thiệt cũng chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt thôi."
Nói đến đây, khóe miệng Giang Lê khẽ nhếch lên: "Huống hồ giấy này quả thực xứng đáng với giá đó, nàng ta dùng rồi sẽ biết, chưa biết chừng lần sau còn lén lút đến mua nữa ấy chứ."
Giấy này không phải giấy rút thông thường, nó dai hơn, thấm hút cũng tốt hơn.
Dùng thoải mái hơn vải thô, rẻ hơn bông tơ, dùng quen rồi sẽ thấy tốt.
Những cô nương vừa có tiền vừa rảnh rỗi, lại không có tính sát thương thế này, đến vài tá cũng tiếp được hết.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


