Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô thực sự không muốn ở lại căn nhà này thêm một giây nào nữa!
Nhưng Giang Từ Thâm bây giờ đã trúng thuốc, cứu người là quan trọng, Diệp Hạnh đành phải nhịn sự khó chịu khắp người, tìm ra một chiếc kim trong tủ quần áo.
Cô đặt chiếc kim lên đèn dầu để khử trùng, rồi bật sáng đèn điện trong nhà.
Căn nhà này rõ ràng đã có điện nhưng nguyên chủ để tiết kiệm tiền lấy lòng tiểu bạch kiểm, buổi tối không nỡ dùng điện mà chỉ thắp đèn dầu.
Cũng thật kỳ lạ.
Diệp Hạnh cầm kim quay lại bên giường.
Thuốc của Giang Từ Thâm đã phát tác dữ dội hơn, cả người nóng bừng, ánh mắt lạnh lùng ghê tởm lúc nãy cũng bắt đầu dần tan biến, trở nên mơ hồ.
"Diệp Hạnh! Tôi sẽ không tha cho cô—— Tôi sẽ giết cô—— Tôi nhất định sẽ giết cô! Tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết——"
Giang Từ Thâm khàn giọng chửi rủa, dáng vẻ giãy giụa như vậy, giống như tiếng kêu tuyệt vọng bất lực của một con thú sắp chết.
Diệp Hạnh cầm kim, nhắm vào huyệt đạo của anh rồi trực tiếp đâm xuống.
Cô châm cứu rất nhanh, tay cầm kim, nhanh chóng châm vào mấy huyệt đạo quan trọng của đối phương.
Chiếc kim này không phải là kim châm cứu chuyên dụng nên khi châm vào chắc chắn sẽ đau nhưng Giang Từ Thâm bây giờ đang lên cơn thuốc, có lẽ cũng không cảm thấy đau.
Diệp Hạnh châm cứu cho anh rất nhanh, sau khi châm ra một giọt máu, khuôn mặt đỏ bừng của Giang Từ Thâm từ từ nhạt đi, lộ ra vẻ mặt tái nhợt yếu ớt vốn có.
"Thuốc đã lui rồi, anh có muốn uống chút nước không?" Diệp Hạnh thầm thở phào nhẹ nhõm, giọng nói hờ hững.
Giang Từ Thâm cũng cảm thấy đói, cơn kích động điên cuồng chạy loạn trong máu của anh đột nhiên lắng xuống, ngoài cảm giác toàn thân như mất hết sức lực thì không còn cảm giác khác thường nào nữa.
Người đàn bà chết tiệt này vừa rồi lột sạch anh, trong lòng anh đã nghĩ ra đủ mọi cách để giết cô.
Nhưng sự sỉ nhục và tra tấn như dự đoán lại không xảy ra, cô chỉ dùng kim châm anh vài cái, giải trừ thuốc——
Cô không phải muốn sinh con cho anh để ông cụ Giang cho nhiều tiền sinh hoạt hơn rồi dùng nó để lấy lòng tiểu bạch kiểm sao?
Sao đột nhiên lại thay đổi chủ ý?
Hơn nữa, cô làm sao có thể châm cứu?
Trong mắt Giang Từ Thâm lóe lên một tia nghi hoặc nồng đậm, sắc mặt không định hình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






