Đọc trang web
Ngồi chung trên tàu hỏa, khó tránh khỏi có va chạm thân thể là chuyện bình thường.
Nữ đồng chí cũng muốn phản ánh tình hình này với nhân viên tàu, nhưng gã lực lưỡng dẫn theo trẻ con, nói gì cũng có lý do, một câu không cẩn thận là bỏ qua.
Để tiện đi lại, Lâm Tiểu Tiểu chỉ đeo một chiếc túi chéo màu xanh quân đội.
Cũng không cần phải chuyển hành lý qua lại, đợi nữ đồng chí đi đến chỗ ngồi của cô xong, cô trực tiếp ngồi phịch xuống, còn chen về phía gã lực lưỡng một chút.
"Xích qua chút, nếu mông anh to quá ngồi không vừa, tôi bế hộ đứa trẻ cho."
Gã đặt đứa trẻ trên ghế, ngồi vừa mới lạ.
Gã lực lưỡng không ngờ con bé đen nhẻm gầy gò này, sức lực lại lớn như vậy, chỉ khẽ chen một cái, đã ép gã dạt sang một bên.
Hết cách, gã chỉ đành ôm cả chăn lẫn người đứa trẻ lên.
Thời gian trôi qua rất nhanh, cho đến ngày hôm sau, Lâm Tiểu Tiểu cũng không rời khỏi chỗ ngồi nữa.
Ngược lại gã lực lưỡng ngồi 1 ngày một đêm đã không nhịn nổi nữa, bàng quang sắp nổ tung rồi.
"Nhường đường chút." Vứt đứa trẻ trên ghế, liền vội vã chạy đi nhà vệ sinh.
Người phụ nữ ngồi đối diện Lâm Tiểu Tiểu, lầm bầm một tiếng: "Đứa trẻ này cũng ngủ say thật đấy, từ lúc lên tàu hôm qua đến giờ chưa thấy tỉnh."
Lâm Tiểu Tiểu mượn túi chéo che chắn, lấy từ trong không gian ra một viên thuốc nhỏ xíu, bóp nát.
Lập tức một mùi hăng hắc lan tỏa ra, nhưng chỉ một lát sau mùi đã tan đi.
Đợi gã lực lưỡng đi vệ sinh xong đi ra, trở lại toa tàu.
Lâm Tiểu Tiểu đang ôm một đứa bé trắng trẻo đáng yêu, cười với gã một cái, còn không quên đứng dậy nhường đường cho gã vào.
Miệng còn nói: "Con anh tỉnh rồi, cứ làm ầm lên đòi tôi bế, tôi thấy là đói rồi."
"Bảo bối nhỏ, ba con về rồi kìa, mau tìm ba đòi đồ ăn đi."
Tiểu Bảo ôm chặt cổ Lâm Tiểu Tiểu, liếc nhìn gã lực lưỡng, oa một tiếng liền khóc, khóc đến xé ruột xé gan.
Tay gã lực lưỡng vừa đưa tới chạm vào bé, bé liền liều mạng giãy giụa, ra sức vặn vẹo cơ thể, nhất quyết không cho gã chạm vào.
Mắt thấy sắp đến nơi, trong lòng gã lực lưỡng nóng nảy.
Định giật lấy đứa trẻ.
"Xấu, xấu, không, không muốn." Đứa trẻ mới 2 tuổi, vừa khóc vừa bập bẹ nhả chữ.
Dáng vẻ cực kỳ kháng cự, vẫn khiến không ít người nhìn ra chút manh mối.
Mọi người càng nói càng xa vời, đúng lúc này trên tàu phát loa thông báo, ga Đồng Thành đã đến, tàu giảm tốc độ, cửa xe sắp mở.
Gã lực lưỡng trao đổi ánh mắt với vài người trong toa tàu.
Những người đó từ từ tiến lại gần Lâm Tiểu Tiểu.
Gã lực lưỡng cũng nói: "Đưa đứa trẻ cho tôi, tôi phải xuống tàu rồi."
Tiếng xé gió từ phía sau truyền đến, Lâm Tiểu Tiểu linh hoạt di chuyển, né tránh cú chặt tay.
Nhìn mấy gã đàn ông tiến lại gần, "ây dô" một tiếng: "Đây chẳng phải là mấy người anh em hôm qua mới xưng anh gọi em với tôi sao, sao thế, đổi nghề làm bọn buôn người rồi à?"
Sắc mặt mấy gã đàn ông thay đổi: "Đừng nói nhảm, giao đứa trẻ ra đây."
Tàu hỏa dừng hẳn, cửa xe cũng mở ra.
Gã lực lưỡng quát một tiếng: "Ra tay."
Sáu bảy gã đàn ông to con, đồng loạt bao vây tấn công Lâm Tiểu Tiểu, mục đích cũng rất rõ ràng, chính là đứa trẻ cô đang ôm trong lòng.
Những người trong toa tàu thấy bọn buôn người trên tay còn cầm dao, sợ hãi bỏ chạy tán loạn, trốn chui trốn nhủi, không ai dám xông lên giúp đỡ.
Lâm Tiểu Tiểu không dám đặt đứa bé xuống, ai biết trong toa tàu còn có tên buôn người nào khác không.
Một tay ôm em bé, một tay đánh nhau.
"Phụt!"
"Con ranh này sức lực rất lớn, không ổn rồi."
Gã lực lưỡng hứng trọn một cú đấm của cô, phun ra một ngụm máu.
"Bọn buôn người đều đi chết đi cho cô nãi nãi." Lâm Tiểu Tiểu ung dung đối phó, nắm đấm nện lên người kêu bình bịch.
Một gã đàn ông rút dao ra, chém về phía cô.
Lâm Tiểu Tiểu tung một cú tảo đường cước, ngáng ngã gã, một chân giẫm lên bàn tay đang cầm dao.
"Rắc" một tiếng, kèm theo tiếng hét thảm thiết của gã đàn ông.
Bàn tay của gã đàn ông trực tiếp bị giẫm nát, máu thịt lẫn lộn, nhìn mà rợn người.
Khi cảnh sát đường sắt nhận được tin báo, chạy nhanh đến nơi, thì trận chiến đã kết thúc.
Lâm Tiểu Tiểu giống như con gà trống vừa thắng trận, hất cằm lên, ôm đứa trẻ, chân còn giẫm lên lưng gã lực lưỡng, thỉnh thoảng lại nghiến một cái.
Gã lực lưỡng mặt mày trắng bệch, miệng còn sùi bọt máu, bộ dạng thê thảm như sắp chết đến nơi.
Cảnh sát đường sắt: "..."
Bước tới giải cứu tên buôn người từ dưới chân Lâm Tiểu Tiểu ra, áp giải đến Cục Công an Đồng Thành.
"Đồng chí, còn phải phiền cô đi cùng chúng tôi một chuyến." Cảnh sát đường sắt nói với Lâm Tiểu Tiểu.
"Lấy lời khai chứ gì, tôi hiểu." Lâm Tiểu Tiểu nói: "Đi thôi."
Những hành khách khác trong toa tàu nhìn Lâm Tiểu Tiểu muốn nói lại thôi.
"Đồng chí Tiểu Tiểu, xin lỗi, chúng tôi..."
Bọn họ cảm thấy lúc nguy hiểm, đã không xông lên giúp đỡ, nên cảm thấy áy náy.
Lâm Tiểu Tiểu không cảm thấy có vấn đề gì: "Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, bản năng của con người mà, ây da, chuyện nhỏ xíu ấy mà, đừng nói là mấy tên tép riu này, cho dù có thêm 20 tên nữa, tôi cũng đánh tuốt."
"Hành trình tiếp theo, không thể đi cùng mọi người nữa rồi, nhưng tôi tin rằng, trên con đường cách mạng, chúng ta mãi mãi là đồng chí."
Mọi người vỗ tay.
"Đồng chí Tiểu Tiểu, tạm biệt."
"Tạm biệt, tạm biệt."
Cảnh sát đường sắt cứ thế nhìn Lâm Tiểu Tiểu bắt tay tạm biệt mọi người, ra dáng điệu của một vị đại lãnh đạo.
"Cô nhóc này, là một nhân vật đấy." Có cảnh sát đường sắt cảm thán.
Sinh ra để làm cách mạng.
Cục trưởng Cục Công an Đồng Thành, từ hôm qua nhận được điện thoại của lão thủ trưởng, đã bắt đầu đứng ngồi không yên.
Phái những công an trong tay không có vụ án nào đến ga tàu hỏa, bến xe khách, bến phà ngồi xổm canh chừng.
Một đêm trôi qua, bắt được không ít bọn buôn người, nhưng chắt trai của lão thủ trưởng vẫn chưa tìm thấy.
Nghe nói trên đoạn đường từ Kinh Thị đến Giang Thành này, đã có không ít công an và quân nhân ngồi xổm canh chừng, chỉ để bắt được tên buôn người chết tiệt đó.
Vốn dĩ tóc đã lưa thưa, cục trưởng gãi đầu một cái, kẽ tay đã dính theo mấy sợi tóc.
Sắp vò đầu bứt tai đến hói cả đầu, thì nhận được báo cáo của cấp dưới.
Nói là cảnh sát đường sắt trên tàu hỏa đã áp giải một đám buôn người đến.
Cục trưởng vội vã chạy tới, trong lòng không ngừng cầu nguyện, nhất định phải là nó.
Lâm Tiểu Tiểu đã lấy lời khai xong, lúc này cũng không đi được nữa.
Bởi vì——đứa bé đã ăn vạ cô rồi.
Mặc cho chị gái công an dỗ dành thế nào, cũng nhất quyết không buông đôi bàn tay mũm mĩm đang ôm chặt Lâm Tiểu Tiểu.
Còn dùng khuôn mặt phúng phính của mình, cọ cọ vào mặt Lâm Tiểu Tiểu, miệng gọi bằng giọng sữa: "Chị ơi, chị ơi, muốn chị cơ."
Oh my god.
Cục cưng đáng yêu.
Nếu không phải biết lúc này trộm trẻ con là phạm pháp, Lâm Tiểu Tiểu chắc chắn sẽ trộm về nhà.
Cục trưởng đến cục, khoảnh khắc nhìn thấy Tiểu Bảo, tảng đá lớn đè nặng trong lòng, cuối cùng cũng rơi xuống.
Lau một giọt nước mắt chua xót, lập tức gọi điện thoại cho bên Kinh Thị.
Người đầu dây bên kia kích động vô cùng: "Chú ba của Tiểu Bảo đang ở Đồng Thành, tôi bảo nó đi đón."
Từ Kinh Thị chạy tới cần có thời gian, người đầu dây bên kia lo lắng Tiểu Bảo bị hoảng sợ, vội vàng gọi điện thoại cho Sở Vô Nghiên vẫn đang khảo sát nhà máy ở Đồng Thành.
Sở Vô Nghiên biết được cháu trai đã tìm thấy, vội vàng bảo trợ lý lái xe đến Cục Công an.
Vừa bước vào, đã nhìn thấy một cô nhóc đen nhẻm đang ôm cháu trai nhà mình, chơi trò chọc ngón tay, Tiểu Bảo cười đến mức nước dãi cũng chảy ra, còn chu cái miệng nhỏ nhắn hôn lên mặt cô nhóc đen nhẻm.
Cô nhóc đen nhẻm còn chê bai cháu trai nhà mình, đẩy đầu bé ra.
Cháu trai nhà mình không những không tức giận, mà còn làm nũng, dáng vẻ này thật sự khiến anh ta nhìn đến ngây người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Ra chương sớm nhé ad , đang hay lại hết



