Lịch sử và Địa lý cô không định ôn kỹ, chỉ cần qua môn là được, chỉ có môn chính trị là cần phải học thuộc lòng, không phải là vì muốn được điểm cao, mà là vì sợ nói sai, nếu lỡ miệng nói sai thì không phải là chuyện đùa, mà là có thể mất mạng như chơi.
Thời gian đọc sách trôi qua rất nhanh, cô cảm giác như mình mới đọc được một lúc mà mặt trời đã sắp lặn, nhìn bụng của đàn dê cũng đã phình lên, cô không đợi đội trưởng gõ chuông nữa, mà lùa dê xuống núi luôn.
Lùa dê vào chuồng, múc nước đổ đầy máng nước cho dê uống, chào ông Hai một tiếng rồi về nhà.
Về đến nhà, Diệp Thư lấy củi từ trong siêu thị ra, chất ở sân sau phơi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

