Diệp Thư bất lực, đành nói với Xuân Hạnh, để cô mang bát về nhà rồi đến tìm cô ấy, Xuân Hạnh không chịu, cô đành phải dẫn Xuân Hạnh về nhà trả bát, trả bát xong, lại kéo Xuân Hạnh ngồi chơi một lúc, uống chút nước, nhà vợ của hai anh em họ Cao đều ở làng khác, đến đây chắc cũng mất kha khá thời gian.
Diệp Thư chia cháo làm hai phần, lại đưa cho Xuân Hạnh một cái bánh bao, bảo cô ấy ăn nhanh, ăn xong rồi đi cũng kịp, Xuân Hạnh ban đầu từ chối không ăn, cô nói mình không đói, ăn không hết, Xuân Hạnh mới chịu ăn.
Bên trong nói chuyện, bên ngoài hoàn toàn không nghe thấy gì, người đứng trước cửa sổ là bà hàng xóm miệng rộng nổi tiếng trong làng, bà ấy nghe một lúc, lại chạy ra ngoài thuật lại,chạy đi chạy lại như vậy, cũng thấy thú vị.
Thật ra bây giờ chia nhà cũng chẳng có gì đáng giá, lương thực, ruộng đất gì đều là của tập thể, chỉ có mấy gian nhà, còn có tiền bạc trong nhà cần phải chia, lại còn phải định xem việc phụng dưỡng bố mẹ như thế nào.
Bà hàng xóm miệng rộng thuật lại, nhà cửa đã chia xong, nhà nào ở thì thuộc về nhà đó, bây giờ chia tiền lại có vấn đề, nhà anh hai Cao không đồng ý chia đều, bà lão Cao cũng bênh vực anh hai Cao, Cao Trường Phú tuy không nói gì, nhưng có ý muốn chia cho anh hai Cao nhiều hơn, nói là nhà anh hai Cao có hai đứa con trai, gánh nặng lớn hơn.
Vợ chồng anh cả Cao không nói gì, bố vợ anh cả không đồng ý, nói có bản lĩnh sinh thì phải có bản lĩnh nuôi, dựa dẫm anh chị là bản lĩnh gì.
Ông lại hỏi bố chồng của Thúy Hồng: "Con gái tôi về nhà ông mười năm rồi, mười năm nay nó có lười biếng, gian dối gì không? Ngoài lần này ra, có khi nào nó không yêu thương em chồng, không hiếu kính bố mẹ chồng không?" Ông hỏi đến mức hai ông bà Cao Trường Phú á khẩu không nói nên lời, bà Cao định làm ầm lên nhưng bị các em trai bà ta ngăn lại.
Bố Thúy Hồng lại nói: "Còn về việc lần này Thúy Hồng làm ầm ĩ, tôi cũng đã mắng con bé rồi, dù người già có gì không đúng, con cũng không nên làm vậy, có gì thì nói chuyện tử tế với bố chồng con, bố chồng con sẽ bênh vực cho con."
Ông lại quay sang Thúy Hồng nói: "Con gái, xin lỗi bố mẹ chồng con đi, dù sao con làm ầm ĩ lên như vậy là con không đúng."
Thúy Hồng bước ra giữa nhà, cúi đầu trước hai ông bà Cao Trường Phú: "Bố mẹ, con xin lỗi, con sai rồi."
Bố Thúy Hồng tiếp tục nói: "Tôi cũng xin lỗi anh chị, là tôi không dạy dỗ Thúy Hồng tốt, nhưng tôi cũng phải nói một câu, mong anh chị hiểu cho tấm lòng người mẹ, ai cũng có con cái, con cái là ruột thịt của mình, Thúy Hồng thấy con ngất xỉu nên mới giận quá mất khôn như vậy."
Nghe ông nói vậy, Cao Trường Phú đỏ mặt tía tai: "Ông thông gia, là tôi có lỗi, để con bé phải chịu ấm ức, là tôi không quản được vợ mình."
Cậu, chú bác của Cao Đại Xuyên cũng ở bên cạnh nói Thúy Hồng là đứa con dâu tốt, bà Cao hồ đồ rồi.
Đại đội trưởng đứng bên cạnh nhìn, thầm nghĩ, bố Thúy Hồng nói chuyện thật khéo léo, mấy câu nói đã xoay chuyển được tình thế.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
