Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tổ dân phố ở con hẻm nơi gia đình Diệp Du sinh sống cũng đã từng tập trung cư dân lại để phổ biến những chính sách vừa được ban hành.
Diệp Lan chỉ hơn Diệp Du một tuổi rưỡi, năm ngoái vừa tròn 18 tuổi, năm nay đã 19, hoàn toàn nằm trong diện bắt buộc.
Muốn ở lại thì bắt buộc phải làm công nhân chính thức trong xí nghiệp, nhưng hiện tại không có xưởng nào đang tuyển dụng, mà công việc chính thức lại được ví như “bát cơm sắt”, ai có được rồi thì không chỉ được làm cả đời, mà còn có thể truyền lại cho con cái, vậy nên chỉ còn hai con đường.
Một là bỏ tiền ra mua việc.
Trước khi chính sách cưỡng chế xuống nông thôn được ban hành, nếu cắn răng gom góp đủ tiền, thậm chí vay mượn thêm chút đỉnh, thì dù có phải mua một chân công nhân lặt vặt không ai ưa cũng không phải là không thể, nhưng giờ thì khác, đến cả những công việc tệ nhất cũng chẳng ai bán nữa.
Giá thì tăng vọt, mà giao dịch lại cực kỳ rủi ro, với đại đa số gia đình thì con đường này gần như bị chặn đứng.
Con đường thứ hai là “kế thừa huyết thống”, truyền thừa công việc của cha mẹ.
Vợ chồng Diệp Hồng Quân đều là công nhân viên, nếu họ chịu nhường lại vị trí cho con gái thì Diệp Lan mới có thể được ở lại thành phố.
Hiện tại, bà Vương Lai Đệ đang làm công nhân bậc ba ở một xưởng dệt, mỗi tháng cũng kiếm được gần 20 đồng, lễ tết còn có thêm phúc lợi.
Còn ông Diệp Hồng Quân là kỹ thuật viên bậc bốn tại một xưởng máy, tiền lương cũng ổn định.
Hai vợ chồng cộng lại mỗi tháng kiếm được hơn 50 đồng, số tiền này đủ để nuôi sống cả gia đình bảy người và cho cả năm đứa con đi học.
Hai người chính là trụ cột tài chính vững vàng của cả nhà.
Nhưng nếu Diệp Lan nhất quyết đòi kế thừa công việc, chị ấy sẽ phải bắt đầu từ vị trí thực tập sinh, sau ba tháng mới có thể vào biên chế chính thức, mà khi ấy lương cũng chỉ có 13 đồng, gần như giảm một nửa.
Quan trọng hơn, bà Vương Lai Đệ vì chưa đủ tuổi và thâm niên nên không được nghỉ hưu, không được nhận lương hưu, cả gia đình chắc chắn sẽ rơi vào khủng hoảng tài chính.
Huống hồ, nhà họ Diệp đâu chỉ có một đứa con gái.
Ngay sau Diệp Lan còn có cô con gái thứ ba, sang năm cũng sẽ bước sang tuổi 18.
Ngoài ra, trong nhà còn hai cậu con trai, đứa lớn nhất cũng sắp đến lượt phải chuẩn bị cho đợt điều động về nông thôn.
Từ lâu vợ chồng Diệp Hồng Quân đã có mong muốn giữ lại ít nhất một đứa con trai bên cạnh mình.
Chính vì thế, dù nghe tiếng khóc nức nở của con gái mà lòng đau như cắt, bà Vương Lai Đệ vẫn cắn răng giữ im lặng, không nói nửa lời.
Ông Diệp Hồng Quân chỉ biết thở dài một tiếng thật sâu, rồi chậm rãi lên tiếng: "Nhị Nha, tình hình trong nhà thì con cũng rõ rồi. Công việc này thật sự không thể nhường cho con. Nếu con không muốn về nông thôn thì hiện tại chỉ còn một con đường thôi."
Ông ngừng lại một chút, như để lựa lời.
"Chính là lấy chồng."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
