Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô bé liếc trộm bà nội một cái, thấy không ai chú ý, liền nhanh tay nhét vào túi, khẽ nói: "Cảm ơn em họ."
"Ngoan quá."
Diệp Lan mỉm cười, giúp cô bé giữ Thiết Trụ đang quậy phá. Quả thực, Hổ Nữu lanh lợi, kháu khỉnh, rất đáng yêu. Tiếc rằng được nuông chiều từ nhỏ nên tính cách có phần hơi bướng bỉnh.
Một lúc sau, cuộc trò chuyện giữa Vương Lai Đệ và Diệp Thúy Hoa dần chuyển sang đề tài hai chị em Diệp Lan và Diệp Du.
Khi bàn tới chuyện cưới gả của Diệp Lan, Diệp Thúy Hoa lập tức đồng tình hết mực: "Tôi cũng quen vài người có điều kiện không tệ. Để tôi giúp hỏi thử xem. Tới lúc đó phải tranh thủ đòi sính lễ nhiều một chút, còn để dành lo cưới vợ cho Bảo Quốc với Vệ Quốc nữa."
Vương Lai Đệ vội vàng xua tay, cười gượng: "... Bảo Quốc với Vệ Quốc còn nhỏ, chưa cần gấp đâu chị. Chủ yếu vẫn là lo cho Nhị Nha gả được chỗ tốt, sống cho thoải mái. Em với cha nó cũng không muốn con bé cực khổ như mình ngày trước."
Diệp Thúy Hoa vẫn khăng khăng: "Lấy được chồng nhà khá giả, cuộc sống sung túc thì tốt hơn chứ sao. Như Đại Nha bây giờ chẳng phải đang sống rất ổn đó à? Còn có thể giúp đỡ lại cho nhà."
Vương Lai Đệ chỉ còn biết cười trừ.
Còn việc Diệp Du đăng ký đi lao động nông thôn, tất nhiên Diệp Thúy Hoa cực lực phản đối. Bây giờ tuy không còn nhiều người bị điều xuống nông thôn như trước, nhưng nghe nói đã đi thì hiếm có ai quay lại. Chuyện này chẳng khác nào ném bánh bao thịt cho chó, có đi mà không có về.
Bà ta kết luận gay gắt: "Con gái như vậy đúng là uổng công nuôi nấng, tiền học bao nhiêu năm đổ sông đổ biển hết!"
Diệp Du, người vừa bị phán là "uổng công nuôi" chỉ liếc nhìn ánh mắt đầy ái ngại của Vương Lai Đệ và Diệp Lan, không đôi co với Diệp Thúy Hoa. Cô chỉ lặng lẽ nhón lấy một hạt dưa trên bàn, nhai rôm rốp.
Vì hai lý do trên, ba mẹ con họ quyết định đi bộ, từ nhà Diệp Thúy Hoa đến nhà Diệp Trường Thành, mất hơn một tiếng, mà còn đi khá nhanh nữa là đằng khác.
Diệp Trường Thành và Diệp Hồng Quân đều sống trong khu đại tạp viện, nhưng nhà của Diệp Trường Thành rộng hơn hẳn một gian phòng. Hơn nữa, viện nhà họ trông cũng bề thế hơn so với sân nhỏ trong ngõ nhà Diệp Hồng Quân. Nghe nói nơi này trước kia là nhà của một vị quan chức, trước khi lập quốc thuộc về một địa chủ, sau khi địa chủ bị đấu tố thì nhà được phân lại cho dân.
Còn tương lai sẽ thuộc về ai thì... e là nói trước cũng chẳng ai dám chắc.
Diệp Trường Thành sinh đông con, cả trai lẫn gái. Con trai cả, con trai thứ hai và con trai thứ ba đều đã lập gia đình. Cô con gái út tên Bảo Nha, tuổi cũng cỡ cỡ Diệp Lan, giờ cũng rơi vào tình cảnh thanh niên trí thức bị điều đi vùng nông thôn.
Không chỉ có Diệp Bảo Nha, cô cháu gái lớn là Diệp Xuân Sinh và cháu trai thứ hai Diệp Đại Lâm cũng vừa tròn 18 tuổi, đều thuộc diện bị điều đi nông thôn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
