Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Về 60: Đại Lão Mạt Thế Tận Hưởng Cuộc Sống "Về Hưu" Chương 18

Cài Đặt

Chương 18

Làm việc nhàn hạ mà lương lại cao, không lạ gì khi có nhiều người thầm ghen tị.

Diệp Lan vẫn canh cánh trong lòng chuyện năm xưa không thi đỗ cấp ba. Nếu thi đỗ, năm nay cô ấy cũng đã tốt nghiệp, biết đâu cũng được phân về xưởng làm việc, đã chẳng rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan như bây giờ.

Nhưng Diệp Du chẳng hề bận tâm. Ước hẹn năm đó vốn là lựa chọn của chính cô. Giờ chỉ mượn cớ nhắc khéo một câu: "Đừng bỏ sách giáo khoa đi, biết đâu sau này chúng ta vẫn có thể cùng nhau thực hiện lời hứa."

Mười năm sau cô cũng chỉ mới 29 tuổi, tuổi xuân vẫn còn rực rỡ, đi học đại học chẳng có gì là muộn.

"Được thôi. Đến lúc đó nếu còn cho phép người đã kết hôn đi thi, chị sẽ thi cùng em."

Diệp Lan nói mà chẳng mảy may nghĩ ngợi, cũng không biết mình sẽ phải chờ tận mười năm.

"Hai đứa đang nói chuyện gì đấy? Khát không? Uống miếng nước đi."

Trong văn phòng cũng chẳng có mấy người. Mọi người chào nhau rồi kéo ghế ngồi quanh bàn làm việc của Diệp Hạnh. Cô ấy rót nước đầy hai cốc men sứ. Cây nước nóng trong phòng đã hỏng một cái, giữ nhiệt chẳng ra gì, nhưng đôi khi nhiệt độ vừa phải thế này lại uống rất dễ chịu.

"Cảm ơn chị."

Diệp Du đón lấy, chậm rãi nhấp một ngụm.

Lần đầu tiên nhìn thấy Diệp Du "tái sinh", Diệp Hạnh vẫn chưa thật sự cảm nhận được sự khác biệt. Nhưng Vương Lai Đệ và Diệp Lan thì thấy vô cùng kỳ lạ. Cái cách Tam Nha ăn khoai lang đỏ, bí đỏ mà như đang thưởng thức đại tiệc ở nhà hàng quốc doanh, đến uống nước thôi cũng ra dáng nâng niu lắm.

Phải diễn tả thế nào nhỉ?

Cảm giác... đặc biệt trân trọng.

Tóm lại, nhìn Diệp Du ăn uống mà thấy cô như đang tận hưởng món ngon hiếm có, khiến người khác cũng muốn ăn theo, uống theo. Chỉ có điều đây chỉ là nước sôi để nguội bình thường, đâu có pha đường gì đâu? Vậy mà uống vào cứ như đang uống sữa mạch nha vậy, không hiểu nổi!

Diệp Du thì chẳng hay biết gì về sự bối rối của Vương Lai Đệ và Diệp Lan. Ngoài năng lực dị thường ra, cô cũng không cố tình giấu diếm bản thân. Dù gì cô vẫn là chính mình thôi, chỉ là từng đi đến tương lai một chuyến, còn bản chất chẳng có gì thay đổi. Những chuyện nhỏ liên quan đến cha mẹ, chị em cũng đều được cô "tự động hợp lý hóa".

Diệp Du tự mình kể với Diệp Hạnh rằng cô đã nộp đơn tham gia kế hoạch xuống nông thôn. Diệp Hạnh nghe vậy có phần ngạc nhiên.

Nói thật thì, khi thấy ba người bọn họ cùng đến, cô ấy còn tưởng Diệp Lan và Diệp Du muốn nhờ vả việc tuyển công nhân cho xưởng cơ điện.

Nhưng chuyện đó thì đúng là bó tay. Dù cô ấy làm ở phòng hành chính nhân sự, cũng không thể tự ý thêm vị trí việc làm cho xưởng cơ điện được.

Ngay cả xưởng trưởng cũng không thể. Trước đây có thể còn lách được, chứ thời buổi hỗn loạn hiện tại, nếu ông ta dám dùng quyền lực tư lợi, hôm sau sẽ có người tố lên công đoàn hoặc đăng báo, rồi cái chức xưởng trưởng cũng đi tong.

Diệp Hạnh đã từ chối không biết bao nhiêu người đến nhờ cậy, giờ đến chị em trong nhà, cô ấy cũng thấy khó xử. Nguyên buổi sáng cứ xoay vần trong đầu tìm cách nói khéo, nhưng vẫn chẳng nghĩ ra cách nào cho suôn sẻ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc