Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Về 60: Đại Lão Mạt Thế Tận Hưởng Cuộc Sống "Về Hưu" Chương 15

Cài Đặt

Chương 15

Ngược lại, khi bị nhắc tới, Diệp Du lại như thể thần kinh thiếu một dây. Khuôn mặt vẫn vô cùng bình tĩnh, tâm trạng như đang hóng chuyện nhà người khác, hoàn toàn trái ngược với sự căng thẳng của Diệp Lan.

Bà bác kia vừa nghe qua đã hiểu ngay chuyện gì đang diễn ra.

Lúc này, Vương Lai Đệ lập tức lên tiếng, mở đầu bằng một tràng khen ngợi đầy nhiệt tình: "Chị đúng là khiêm tốn quá rồi. Trong con ngõ này, ai mà chẳng biết chị làm mối mát tay. Không chỉ riêng trong ngõ, mà ngay cả mấy chị em bên xóm bên tôi cũng từng nhắc đến tên chị. Thế mới biết nhân mạch của chị rộng đến cỡ nào. Nhà nào trong vùng có người độc thân, dù là trai hay gái, chị cũng nắm rõ như lòng bàn tay ấy chứ."

Sau đó, bà mới từ tốn nói thêm: "Diệp Du mới 17 tuổi, vẫn chưa đến tuổi được đăng ký kết hôn. Tính tình lại còn rất trẻ con. Tôi với cha nó tính sẽ để nó ở lại với chúng tôi thêm hai năm nữa. Còn Diệp Lan thì đã tròn 18. Con bé từ nhỏ đã ngoan ngoãn, hiểu chuyện, có chuyện buồn cũng giấu kín trong lòng, chẳng bao giờ than nửa lời. Gửi nó xuống nông thôn như vậy, làm sao chúng tôi có thể yên tâm cho được."

Nói đến đây, bà mơ hồ nhắc đến việc Lý Vĩ tình nguyện đăng ký đi nông thôn, cố tình gợi ra chuyện Diệp Lan bị tổn thương, để đưa câu chuyện mai mối của Diệp Lan trở về đúng với cảm xúc của bậc làm cha mẹ lo cho con gái. Bà cố gắng hết sức để giữ gìn thanh danh cho Diệp Lan.

"Diệp Lan là đứa tôi nhìn lớn lên từng ngày, sao mà không thương nó cho được. Tôi hiểu mà," bà bác kia cũng không phải người ngoài, đương nhiên hiểu Diệp gia đang cần gì. Bà ta nói thêm: "Tình hình bây giờ, ai cũng hiểu rồi. Diệp Lan là đứa có điều kiện tốt, kiểu gì cũng sẽ có người nhắm tới. Nhưng thời buổi này, người ta đông mà cơ hội ít, yêu cầu của bên kia chắc chắn cũng sẽ không còn cao như trước nữa."

Ba người vừa tới, đã trông thấy Diệp Hạnh.

Vì Diệp Hạnh đang đi làm, nên không gặp được ở nhà mà phải tới tận nơi làm việc. Họ đến cổng nhà máy, nói chuyện với bảo vệ, bảo vệ lập tức thông báo để Diệp Hạnh ra đón người.

Không phải Diệp gia không muốn đến tận nhà thông gia, mà vì thời buổi bấy giờ rất coi trọng lao động. Một tuần mà được nghỉ một ngày đã là tốt lắm rồi. Chưa kể còn thường xuyên phải tăng ca không công, chẳng mấy khi có thời gian rảnh. Ngoại trừ ngày lễ đặc biệt hay buổi tối, cả người đi thăm lẫn người được thăm đều khó thu xếp được thời gian. Vụ thanh niên trí thức đi nông thôn lại không thể chờ đợi, đành phải chọn cách này.

Cảnh này cũng không phải hiếm. Hai anh bảo vệ ở cổng nhà máy đều đã quá quen với mấy tình huống như thế.

Nghe khách nói là họ hàng của Diệp Hạnh, bảo vệ lập tức nhận ra cô ấy là con dâu của chủ nhiệm xưởng, liền bảo người đi gọi cô ấy ra ngay.

Trong lúc chờ đợi, anh bảo vệ cũng rất lịch sự, tiếp chuyện mẹ con ba người, còn tranh thủ nói tốt về Diệp Hạnh vài câu.

Chẳng bao lâu sau, Diệp Hạnh đã ra tới cổng, mặc bộ đồng phục màu lam chỉnh tề.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc