Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Về 60: Đại Lão Mạt Thế Tận Hưởng Cuộc Sống "Về Hưu" Chương 12

Cài Đặt

Chương 12

Bữa sáng hôm nay, Vương Lai Đệ làm món "bí đỏ" đơn giản đến không thể đơn giản hơn, gọt sạch vỏ, bỏ hạt, cắt khúc, cho vào nồi luộc chín, thêm chút muối là xong.

Bí đỏ ăn ngon thì có ngon, nhưng ăn không thôi dễ bị đói, nên nhà còn làm thêm mấy cái bánh ngũ cốc, cùng vài món muối để ăn kèm cho chắc bụng.

Diệp Du vừa bước vào nhà chính đã thấy ba người đàn ông: Diệp Hồng Quân, Diệp Bảo Quốc, và Diệp Vệ Quốc ngồi nghiêm chỉnh quanh bàn bát tiên như thể mình là bậc đại gia nào đó. Trong khi đó, Vương Lai Đệ và Diệp Lan đang bận rộn trong gian bếp nhỏ ở sau nhà.

Chuyện phụ nữ lo việc bếp núc là chuyện thường ngày trong Diệp gia. So với tên Đại Ngưu nhà hàng xóm thì ba cha con này còn tạm được cái khoản ăn mặc gọn gàng. Diệp Bảo Quốc và Diệp Vệ Quốc cũng biết tự giặt quần áo của mình.

Mà thôi, hôm nay Diệp Du cũng chẳng giúp nhóm lửa nấu cơm sáng. Nhưng cô là kiểu người "nghiêm với người, khoan với mình", ghét nhất cái kiểu ngồi chờ ăn như thể là ông hoàng của ba người đàn ông kia.

Cô liếc ba một cái, rồi lớn tiếng gọi: "Cha! Bảo Quốc, Vệ Quốc! Mau vào phụ mẹ và chị Diệp Lan dọn chén đũa, bưng đồ ăn, lấy cơm đi!"

Không ai nhúc nhích.

Diệp Bảo Quốc thì xưa giờ vốn trầm lặng, ít nói. Ngược lại, Diệp Vệ Quốc hoạt ngôn hơn hẳn, lập tức cãi lại: "Việc bếp núc là của phụ nữ! Con trai sao phải làm mấy việc đó?"

"Ha ha..."

Không làm cũng phải làm!

Diệp Du không nói nhiều, bước tới, tay trái tay phải mỗi bên túm một người, hoặc vai, hoặc tay, lôi xềnh xệch cả hai vào nhà bếp. Còn chuyện vì sao không kéo áo, vải vóc thời này quý lắm, sợ rách, sợ hỏng.

Diệp Vệ Quốc còn nhỏ nên chỉ vùng vẫy cho có. Riêng thiếu niên 15 tuổi Diệp Bảo Quốc thì hoàn toàn đơ người: "!!!"

Tôi là ai? Đây là đâu? Sao tay chân tôi lại không nghe lời nữa?!

Diệp Du cười khẩy: "Nam tử hán? Hừ, hai con gà nhãi nhép."

Diệp Du liếc nhìn cậu, châm chọc: "Chẳng phải em nói sau này muốn nhập ngũ à? Thế lúc đó định đưa mẹ với mấy chị đi cùng hả? Hay tính cưới vợ để vác theo, nấu cơm, may vá, quét dọn, lo hết việc nhà cho em?"

Diệp Vệ Quốc tức đến gân cổ, gào lên: "Không bao giờ!"

"Vậy thì tại sao đàn ông lại không được vào bếp? Em hỏi thử mấy anh lính trong ban hậu cần chưa? Người ta không phải đàn ông chắc? Hay em nghĩ ai không giống em thì đều là... gà mái?", Mồm miệng Diệp Du sắc như dao.

Diệp Vệ Quốc há hốc miệng, cứng họng không nói được câu nào.

Cậu vốn luôn ngưỡng mộ quân nhân, chuyện nhập ngũ trong lòng cực kỳ nghiêm túc. Những lời của Diệp Du, tuy nghe lạ tai nhưng lại có lý, khiến cậu bắt đầu dao động. Đến mức sau đó, dù Diệp Du đã buông tay, cậu cũng ngoan ngoãn lẽo đẽo đi theo sau mà chẳng còn phản kháng gì.

Cả ba vừa bước vào bếp, liền nghe thấy Vương Lai Đệ càm ràm: "Đông người kéo nhau vào bếp làm gì thế? Chật muốn nghẹt thở luôn rồi!"

Diệp Du nhanh nhảu đáp: "Tụi con đến phụ bưng đồ ăn. Có việc gì khác mẹ cứ giao cho hai đứa kia cũng được."

Vương Lai Đệ cau mày: "Hai thằng con trai lộn xộn gì trong bếp thế hả?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc