Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cái gọi là “tử vong”, rốt cuộc có cảm giác thế nào?
Diệp Du thật sự không biết dùng từ nào để hình dung cho chuẩn.
Năm 1966, kỳ thi đại học toàn quốc tạm thời bị đình chỉ, khi ấy cô vừa tròn 17 tuổi, là học sinh trung học năm cuối, lại vô tình xuyên không. Một cái chớp mắt, Diệp Du đã xuyên đến hơn 300 năm sau, nhập vào thân xác một cô gái mồ côi trạc tuổi mình.
Ba trăm năm sau, nước Diệp đã trở thành một trong những quốc gia siêu cường đứng đầu thế giới, phồn hoa gấp nhiều lần thời đại cũ.
Mặc dù mang thân phận cô nhi nhưng Diệp Du vẫn được hưởng đầy đủ nền giáo dục chín năm bắt buộc, được hưởng phúc lợi cơ bản cho trẻ vị thành niên, cùng sự giúp đỡ từ hàng loạt tổ chức từ thiện, có khi là từ nhà nước, có khi đến từ các mạnh thường quân.
So với nơi ở cũ trong khu tập thể vào thập niên 60, ký túc xá của cô nhi viện lúc này đúng là trên trời.
Giường lớn êm ái, ánh đèn sáng trưng, nhà vệ sinh riêng sạch sẽ, sàn gỗ bóng loáng, đúng nghĩa cuộc sống “quý tộc hiện đại”.
Ngay cả nhà của cán bộ cấp cao thời trước cũng không thể sánh bằng.
Ngoài nỗi sợ hãi và hụt hẫng ban đầu khi mất đi cha mẹ, người thân, rất nhanh Diệp Du đã bị sự sôi động của thành phố hiện đại mê hoặc. Đồ ăn ngon, trò chơi vui, nhiều sự giải trí, mọi thứ cứ như một chốn tiên cảnh.
Cũng chính vì vậy, Diệp Du thầm hạ quyết tâm: phải học hành chăm chỉ, đỗ đại học, trở thành một người ưu tú trong tương lai.
Thế là Diệp Du lao đầu vào học suốt một năm rưỡi, cuối cùng đỗ vào trường đại học trọng điểm.
Chỉ tiếc là còn chưa kịp nếm trải cuộc sống sinh viên thì... tận thế âm thầm ập đến.
Tận thế lần này không giống phim ảnh với các xác sống tung hoành, mà là chuỗi tai họa khủng khiếp: nắng nóng cực độ, giá rét cực đoan, dịch bệnh, động đất, chiến tranh, cùng với sự biến dị của sinh vật.
Toàn bộ loài người gần như đứng bên bờ tuyệt diệt.
Cũng may, con người cũng là sinh vật có tiềm năng tiến hóa.
Một số người sống sót đã trải qua biến dị và thức tỉnh dị năng, mang theo cơ hội mỏng manh để chống chọi với tận thế.
Diệp Du chính là một trong số đó.
Ở trong căn cứ, người ta tính lịch từ thời điểm xây căn cứ, gọi là “Năm Tân Nguyên”.
Nhưng đừng nghĩ tận thế đã chấm dứt, thiên tai và sinh vật đột biến vẫn không ngừng đe dọa sự sống con người từng phút từng giây.
Năm Tân Nguyên thứ 18, trong một lần cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ ngoài căn cứ, đội của Diệp Du bị một đàn chim ưng biến dị cấp cao bao vây.
Để bảo vệ cả đội, cô đã chọn đồng quy vu tận.
Có thể là ông trời nhận ra cô chính là một “bug” xuyên không không đúng kịch bản, nên nhẹ nhàng búng tay một cái, đưa cô trở lại 300 năm trước.
Nói một câu công bằng, không phải chết đúng là tuyệt vời!
Có thể làm lại cuộc đời, ai mà không cảm thấy biết ơn?
Diệp Du tuy không sợ chết, nhưng cô cũng không muốn chết.
Chết thì dễ thôi, nhưng người từng vùng vẫy sống sót suốt thời tận thế khắc nghiệt sẽ không ai thật sự muốn chết cả.
Ngay cả khi đau đớn, lạnh lẽo đến tột cùng, nếu còn cơ hội sống, họ vẫn sẽ cắn răng mà đi tiếp, Diệp Du cũng vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
