Trong viện của Phó Oánh Châu, thuốc là thứ thường xuyên có sẵn, thêm vào đó, những ngày này, Thanh Đào vẫn luôn bốc thuốc sắc thuốc, đối với liều lượng tên thuốc các thứ, đã sớm thuộc nằm lòng.
Nàng theo lời Phó Oánh Châu nói, đổi đơn thuốc, cho vào ấm sắc, một hồi bận rộn, ước chừng được một canh giờ.
Nếu đổi thành nha hoàn khác, e là sẽ tích tụ oán hận trong lòng, lắm lời, Thanh Đào lại chỉ cảm thấy an tâm, vững dạ. Sắc mặt cô nương đã tốt hơn, chỉ mong uống thuốc xong, thân thể mau chóng khỏe lại, cô nương khỏe rồi, nàng cũng có hy vọng sống tiếp, không đến nỗi không có nơi nương tựa, phải lang thang đầu đường xó chợ.
Còn Phó Oánh Châu lại ngủ thêm một giấc ngắn, khi tỉnh lại, tinh thần đã tốt hơn nhiều.
Khi bị Thanh Đào gọi dậy, đã là đêm khuya tĩnh lặng, gần sáng, trên bàn thắp đèn dầu, một ngọn đèn như hạt đậu, ánh đèn mờ nhạt.
"Cô nương, dậy uống thuốc." Thanh Đào chu đáo, còn nhẹ nhàng thổi, thổi cho thuốc không lạnh không nóng, mới gọi Phó Oánh Châu dậy, vừa lúc có thể uống.
Thanh Đào đang định cầm lấy thìa đút cho nàng, Phó Oánh Châu lại tự mình cầm lấy chén sứ, ùng ục vài tiếng, thuốc trong chén đã cạn sạch.
Thanh Đào lè lưỡi.
Mặc dù cô nương nhà nàng bình thường tính tình khá hoạt bát, nhưng chưa từng có kiểu làm việc phóng khoáng như vậy.
Chẳng lẽ...
Trải qua kiếp nạn này, bị Trần thị lang tâm cẩu phế kia chọc tức?
Thanh Đào nghĩ vậy càng thấy Phó Oánh Châu đáng thương, trong lòng thậm chí còn nảy sinh chút ý muốn khóc, nàng ta cố nhịn tiếng khóc, nói: "Cô nương mau khỏe lại, dưỡng thân thể cho tốt, mới có thể sống lâu, tranh một hơi, tuyệt đối không thể để Trần thị chiếm hết tiện nghi, để cô nương một mình chịu ấm ức."
Thuốc có thêm cam thảo không còn khó uống như vậy, Phó Oánh Châu lau khóe môi, đang tâm mãn ý túc chuẩn bị ngủ tiếp, thì nghe Thanh Đào nói một tràng, lập tức nhướng mày, rất không tán thành lắc đầu.
"Cô nương… có phải tỳ nữ nói sai rồi không?" Thanh Đào tức tối cúi đầu, thầm hận mình miệng lưỡi vụng về, đầu óc cũng không nhanh nhạy, còn thường xuyên đưa ra chủ ý lung tung.
Cô nương vốn vẫn luôn mắng nàng ta đầu óc không tốt, lần này, chắc chắn càng không muốn nói chuyện với mình.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, chủ ý của cô nương cũng chẳng tốt hơn là bao.
Hai chủ tớ bọn họ, chưa từng được Trần thị đối xử tử tế, mỗi lần có chuyện gì, ngược lại còn để Trần thị được tiếng tốt, cô nương tức giận đầy bụng không có chỗ trút, chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.
Nghĩ đến mà thấy tức.
Phó Oánh Châu nói một tràng như vậy, cũng không phải là cố tỏ ra vui vẻ, lấy khổ làm vui, mà là suy nghĩ trong lòng. Trước khi xuyên vào sách, nàng cũng nằm liệt giường nhiều năm, thân thể yếu ớt, chữa trị nhiều năm không khỏi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
