Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Vào Truyện Trạch Đấu, Nàng Chỉ Muốn Làm Cá Muối Chương 1

Cài Đặt

Chương 1

Trời đổ tuyết lớn, tựa như lông ngỗng nhẹ nhàng phủ xuống.

Mùa xuân đã gần kề, thời tiết ấm dần, nhưng mấy ngày trước, một trận tuyết lớn kéo dài như muốn đưa người ta trở về mùa đông giá lạnh.

Tiểu thư con vợ cả của Phó phủ bị cấm túc nửa tháng, ở trong từ đường chép kinh niệm Phật, chịu không ít khổ sở, bị phạt không ít, người vốn đã gầy yếu, nay thời tiết lúc lạnh lúc ấm, một trận rét ngược càng khiến nàng thêm bệnh nặng, nằm trên giường không dậy nổi.

Hôm qua, Phó phủ mời lang trung đến khám bệnh cho Phó Oánh Châu.

Lang trung nói, Phó Oánh Châu có lẽ không qua khỏi trận tuyết này.

Những nha hoàn, bà tử được phái đến hầu hạ đều cho rằng Phó Oánh Châu sẽ không thấy được mặt trời mùa xuân năm nay, nên hầu hạ càng thêm qua loa, tùy tiện đối phó, ngay cả làm ra vẻ cũng không muốn làm.

Chủ tử còn chưa tắt thở, bọn họ đã vội vàng kê một chiếc bàn thấp ở ngoài, vây quanh một lò than hồng rực, vừa sưởi ấm tay vừa tán gẫu.

"Đại tiểu thư bị cấm túc, vốn tưởng rằng có thể tu thân dưỡng tính, kiềm chế tính tình kiêu ngạo. Ai ngờ, nàng không những không hối cải mà còn tự làm mình tức đến phát bệnh. Phu nhân của chúng ta là người tốt bụng, tuy là kế thất, nhưng vẫn luôn chiều chuộng đại tiểu thư, nâng niu trong lòng bàn tay, đại tiểu thư sao có thể vì chuyện này mà bất hòa với phu nhân, còn hại chính mình?"

"Con người ta, phải có lòng tốt, rộng lượng, không thể quá vô lý, nếu không thì hãy nhìn đại tiểu thư mà xem, đây là chuyện gì thế này."

Bà lão chỉ trích liên hồi, lại nhấp một ngụm rượu nhỏ, trong lòng thầm nghĩ, đầu năm mới đã có chuyện tang, phủ đệ e là không may mắn.

Không phải bà thương xót cho Phó Oánh Châu, chuyện không may mắn chỉ là thứ yếu, đó là chuyện của chủ tử trong phủ, không liên quan gì đến bọn họ. Điều quan trọng nhất là, nếu đầu năm mới thực sự có chuyện tang, thì những người hầu hạ như họ sẽ phải bận rộn, đâu còn được nhàn hạ như lúc này?

Nghĩ đến đây, bà lão càng thêm oán giận và bất bình, phải nhân cơ hội này mắng Phó Oánh Châu thêm vài câu, kẻo sau này Phó Oánh Châu chết rồi, bà ta liền phải mệt chết mệt sống lo hậu sự cho nàng ta mà vẫn không có ai nghe, "Ta nói này, làm người không biết nghĩ đến điều tốt, lão thiên gia cũng không thể dung thứ được…"

Lời còn chưa dứt, chỉ nghe thấy tiếng "xoạch", những nha hoàn và bà lão đang ngồi quanh bàn thấp bị người ta tạt một gáo nước lạnh như băng.

Trong đêm tuyết giá lạnh thấu xương, nước lạnh vừa đổ xuống chưa được bao lâu đã kết thành một lớp băng mỏng trên người.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc