"Cái này gọi là la bốc xanh, cải trắng, mỗi người một sở thích thôi, có thể con trai Ôn gia thích kiểu này."
Nơi các bà thím trong khu nhà tập trung ngồi lê đôi mách lại vừa vặn nằm ngay đầu khu nhà tập thể, Chu gia ở tầng một, phòng của Nhan Hoan ở gần phía bên đó, lúc này cửa sổ mở toang, những lời nói vừa rồi cô đều nghe rõ mồn một.
Nhớ lại Ôn Triết Viễn từng nói, anh ta và Chu Như Như là tình yêu đích thực, Nhan Hoan không nhịn được cười khẩy.
Người khác không biết nhưng cô thì biết rõ, cái thứ tình yêu đích thực chó má gì chứ, chẳng phải là thấy sắc nảy lòng tham, thấy người khác đẹp hơn liền thay lòng đổi dạ sao!
Sau khi Chu Như Như trọng sinh, cô ta đã bất ngờ có được một ngón tay vàng, ràng buộc với một hệ thống tên là Hồ ly tinh 1.0. Thông qua việc tích lũy điểm bằng cách nhận được thiện cảm của người khác giới, sau đó đổi lấy các đạo cụ làm đẹp trong cửa hàng.
Trước khi Chu Như Như đến Kinh thị, hệ thống đã tặng gói quà tặng cho người mới, bên trong có hai chiếc mặt nạ mỹ nhân. Sau khi dùng lên người khác giới, cô ta sẽ trở thành một mỹ nhân tuyệt sắc trong mắt đối phương.
Sau khi Chu Như Như trở về Chu gia, biết được thân xác này có một vị hôn phu là tiểu đoàn trưởng trong quân đội, cô ta đã thề nhất định phải cướp hắn về tay.
Mọi thứ của Chu gia vốn dĩ phải là của cô ta, vị hôn phu kia đương nhiên cũng vậy!
Nhan Hoan vội vàng nhắm mắt tiếp tục giả vờ bất tỉnh.
Triệu Xuân Lan đẩy cửa vào, thấy Nhan Hoan vẫn chưa tỉnh, trong lòng bà cũng có chút đau lòng. Dù không có quan hệ huyết thống, nhưng dù sao cũng là đứa con gái bà nuôi dưỡng mười tám năm.
Nhan Hoan từ nhỏ đã xinh đẹp, nhìn khắp cả khu nhà tập thể, không có ai đẹp hơn con gái bà.
Không chỉ vậy, thành tích học tập của Nhan Hoan cũng tốt, nấu cơm, dọn dẹp vệ sinh cũng đều rất giỏi, lần nào đưa ra ngoài cũng đều là niềm tự hào của Chu gia. Những người phụ nữ trong khu nhà tập thể hễ gặp bà đều khen bà sinh được một đứa con gái tốt.
Nhưng bây giờ…
Chu Như Như đương nhiên nhìn thấy sự đau lòng và hoang mang trong mắt Triệu Xuân Lan, trong lòng cô ta khẽ giật mình! Cô ta vội vàng dụi dụi mắt, hít mũi thật mạnh, giả vờ ra vẻ rất tủi thân.
"Mẹ, đều là lỗi của con. Nếu không phải con tự ý đề cập chuyện mai mối, thì Tiểu Hoan cô ấy cũng sẽ không… Nói cho cùng thì đều là vì con và anh Triết Viễn… Hay là con chia tay với anh Triết Viễn đi."
Thấy Chu Như Như tủi thân như vậy, lại nghe cô ta nói muốn cắt đứt quan hệ với Ôn Triết Viễn, Triệu Xuân Lan lúc đó đã vội vàng, vội kéo tay Chu Như Như nhẹ nhàng an ủi.
"Con bé này thật là quá tốt bụng, chuyện này con không cần quan tâm, chuyện hôn sự là của con gái Chu gia, là của con! Huống hồ, con và Triết Viễn yêu nhau, càng không thể chia rẽ hai đứa được. Chuyện Tiểu Hoan xuống nông thôn, mẹ sẽ nghĩ cách khác."
Nhan Hoan vẫn đang giả vờ ngất không nhịn được nhếch mép, Triệu Xuân Lan làm mẹ đã hoàn toàn bị Chu Như Như nắm thóp, nhìn xem người ta biết tiến biết lùi, tính tình thẳng thắn như Nhan Hoan thì đấu lại người ta bằng cách nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
