"Tôi đã nói với cô rồi, trói buộc cốt truyện này tương đương với sức mạnh của Thiên đạo, cô nghĩ xem sức mạnh của Thiên đạo thì người thường làm sao thoát ra được, nếu cô muốn cưỡng ép thay đổi cốt truyện chính, sức mạnh Thiên đạo của thế giới này sẽ khống chế cơ thể cô, ép cô đi theo cốt truyện."
Diệp Vân Linh hơi trầm ngâm một chút, mọi chuyện đã đến nước này, vậy thì phải nghĩ theo hướng tốt.
Đàn ông có tiền còn tiêu tiền cho mình, cả năm cũng không về nhà được mấy ngày, có con cũng không cần mình sinh, vừa mở mắt ra đã có một đám người hầu hạ mình giặt giũ nấu cơm.
Cuộc sống như vậy... hình như cũng khá tốt.
Diệp Vân Linh nghĩ ngợi, khóe miệng không tự chủ được mà cong lên, đây không phải là trạng thái kết hôn lý tưởng nhất của người hiện đại sao?
Nghĩ như vậy, chút xấu hổ vừa rồi nhanh chóng tan biến, cô nhìn hệ thống hỏi: "Đã hợp tác với nhau rồi, vậy thì cậu phải nói cho tôi biết tên cậu chứ."
Hệ thống sửng sốt, nói: "Chúng tôi là hệ thống, không có tên, chỉ có số hiệu."
Diệp Vân Linh nhớ đến số hiệu của hệ thống, lại nhìn cô ta một cái rồi nói: "Nhìn bề ngoài của cậu giống quả chanh, sau này gọi cậu là Thống Tử vậy."
Hệ thống: "..."
Hai thứ này có liên quan gì chứ?
Đang định trả lời thì dưới lầu truyền đến tiếng khóc, biệt thự nhà họ Lục rộng mấy nghìn mét vuông, lúc về Diệp Vân Linh không thấy con trai con gái riêng của chồng, lúc này cô lại nghe thấy tiếng khóc.
Hệ thống bay đến trước mặt Diệp Vân Linh nói: "Ký chủ, đến lúc diễn theo cốt truyện rồi. Lục Ngữ Ninh đang khóc ở nhà ăn, cô mau đi dỗ nó ăn cơm, tăng thiện cảm của nó."
Nói xong, hệ thống còn đưa đoạn cốt truyện này ra.
[Tiếng khóc dưới lầu không dứt, làm tâm trạng Diệp Vân Linh trở nên bực bội, vốn dĩ xem những bình luận chỉ trích mình trên hot search đã đủ bực rồi, lại còn phải nghe tiếng trẻ con khóc, cơn giận càng bùng lên dữ dội.
Mang theo vẻ mặt tức giận đi ra khỏi phòng, định dạy dỗ đứa trẻ này một trận nhưng đi được nửa đường thì nghĩ đến việc nếu cô có thể khiến hai đứa trẻ phối hợp với mình trong chương trình truyền hình thực tế, thể hiện hình tượng người vợ hiền lành, đảm đang, chẳng phải là cơ hội tốt để tẩy trắng sao...]
Dưới lầu, trong phòng ăn.
Lục Ngữ Nịnh mở to đôi mắt đẹp như hai hòn bi ve đen láy ngập nước mắt, mếu máo nói: “Anh ơi, Nịnh Nịnh không thích ăn rau.”
Sự xuất hiện của Diệp Vân Linh đã phá vỡ cảnh tượng này.
Lục Ngữ Nịnh vừa nhìn thấy Diệp Vân Linh xuất hiện thì có chút sợ hãi núp sau lưng Lục Tử Hạo.
Lục Tử Hạo đưa tay kéo Lục Ngữ Nịnh ra sau lưng, ngẩng đầu nhìn Diệp Vân Linh, vẻ mặt cảnh giác: “Dì muốn làm gì?”
Diệp Vân Linh nhìn hai đứa trẻ trước mặt.
Đây là con trai và con gái riêng của chồng cô, bé gái trông rất xinh xắn, đáng yêu khi khóc nức nở, cậu bé thì có vẻ lạnh lùng.
Nhưng điều đó không quan trọng, nhiệm vụ của cô lần này là cô bé kia.
Diệp Vân Linh cầm lấy bát cơm bên cạnh, múc một thìa đưa đến trước mặt Lục Ngữ Nịnh, nói: “Nào, Nịnh Nịnh ngoan, dì đút con ăn nhé.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)