Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lục Tử Hạo một mình đẩy hai chiếc vali trẻ em, Lục Ngữ Nịnh thỉnh thoảng muốn giúp đỡ, nhưng tiếc là tuổi còn quá nhỏ, cơ bản là đang giúp “ngược”.
Còn những người khác, cơ bản đều là một mình mẹ đẩy vali của cả người lớn và trẻ em, bọn nhỏ chỉ cần đi bộ là được.
Đám nhóc tuổi tác không chênh lệch nhau là bao, rất nhanh đã chơi đùa cùng nhau.
Diệp Vi Vi nhìn Lục Tử Hạo một mình đẩy hai chiếc vali, quay sang Diệp Vân Linh đang thong dong đi bên cạnh khuyên nhủ: "Vân Linh, hay là em giúp Tử Hạo xách vali một chút đi, nhìn thằng bé một mình xách hai cái vali, chị thấy hơi vất vả."
Diệp Vân Linh quay đầu nhìn Lục Tử Hạo, hỏi: "Con có cần dì giúp không?"
Lục Tử Hạo ngoảnh mặt đi, nghiến răng nói: "Không cần."
Diệp Vân Linh nhún vai, quay sang nói với Diệp Vi Vi: "Chị xem, con trai em nói không cần mà."
Diệp Vi Vi: "..."
Diệp Vi Vi lại khuyên nhủ: "Con nít tính tình hay bướng bỉnh, chúng ta làm mẹ phải kiên nhẫn một chút."
Diệp Vân Linh nói: "Chị nhiệt tình như vậy, có thể giúp đỡ, em không cản đâu."
Diệp Vi Vi: "..."
Tổ chương trình quay show thực tế rất thích quay những cảnh ngôi sao bối rối, hoặc là bọn trẻ con quậy phá không nghe lời, có mâu thuẫn, có xung đột thì mới có điểm nhấn.
Ban đầu xe dừng lại ở nơi cách địa điểm đến hơn hai cây số, chính là muốn xem bọn nhỏ mệt mỏi không muốn đi bộ quậy phá, cách xử lý của người lớn sẽ ra sao.
Đoạn đường này đối với người lớn mà nói thì không tính là gì, nhưng vừa xách vali vừa phải chăm sóc con cái, độ khó sẽ tăng lên, huống chi không phải đứa trẻ nào cũng phối hợp, dọc đường nhốn nháo cũng rất tốn sức.
Sự việc cũng diễn ra gần giống như dự liệu của tổ chương trình, lúc đầu bọn nhỏ đi đường còn tụ tập lại với nhau, vừa đi vừa cười đùa, đi đến phía sau thì mệt mỏi không muốn động đậy nữa.
Con trai của Diệp Vi Vi năm nay 9 tuổi, là người lớn nhất trong số những đứa trẻ này, nghe cô nói xong, gật đầu đáp: “Dạ.”
Lúc cười lên, hàng lông mày cong cong trông rất đẹp.
Có Phương Từ giúp đỡ, Thư Nhã liền rảnh tay để đặt con trai lên cái vali lớn kia, cô ấy hướng về phía Diệp Vi Vi, ánh mắt mang theo ý cảm tạ.
Có thể nhìn ra được Phương Từ rất thích Diệp Vi Vi, cho dù lúc Diệp Vi Vi đề nghị để cậu bé xách hành lý, ban đầu cậu bé không muốn lắm cũng không biểu hiện ra ngoài, chắc là sợ Diệp Vi Vi không vui.
Nhìn sang Lục Tử Hạo bên cạnh, hai tay đẩy vali đi đường, toàn bộ hành trình đều toát ra phong thái tổng tài bá đạo, không nghịch cũng không quậy.
Hai đứa nhóc này, một đứa là nam chính một đứa là phản diện, tính cách thật đúng là phân hóa rõ ràng.
Vùng quê tháng sáu, xa xa một mảnh xanh mướt, gió nhẹ thoang thoảng, mang theo hương lúa chín ngào ngạt.
Ở cái nơi mạt thế kia, có đôi khi chỉ cần hít thở một hơi không khí trong lành thôi cũng là một loại xa xỉ.
Diệp Vân Linh không nhịn được hít sâu hai cái, quả nhiên không khí ở đây thật trong lành.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




