Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chú Đức nhanh chóng phân phó mọi việc đâu ra đấy, trong lúc đó còn không quên sai người mang đồ ăn đến cho Diệp Vân Linh và hai anh em Lục Tử Hạo.
Thế là mọi người trong tổ chương trình thấy một đám người giúp việc nhà họ Lục đi đi lại lại bận rộn đâu vào đấy.
Còn Diệp Vân Linh thì ngồi trên ghế sofa, vừa nhấm nháp trái cây vừa xem phim trên ipad.
Ngồi cách đó không xa là Lục Tử Hạo, vẻ mặt nghiêm túc ra dáng người lớn, trên tay cũng cầm ipad nhưng lại đang chơi cờ vua, còn Lục Ngữ Nịnh ngồi bên cạnh thì ngoan ngoãn vừa uống sữa bò người giúp việc pha vừa xem phim hoạt hình.
Một màn kỳ lạ mà an nhàn của ba người khiến cư dân mạng vốn định xem họ cuống cuồng mắc lỗi đều ngây người.
[Trời ơi, tôi sẽ luôn ghen tị với người giàu mất, giàu thật tuyệt vời.]
[Tự dưng tôi muốn làm chị em tốt với Diệp Vân Linh quá, yên tâm, tôi không cướp chồng cô đâu, chúng ta cứ yêu thương nhau mà sống, được không?]
[Hu hu hu hu, tôi chỉ muốn biết tối nay ngủ thế nào để mơ thấy mình được sống cuộc sống như vậy, dù chỉ một ngày thôi cũng được.]
Chỉ trong mười phút, hành lý của Diệp Vân Linh và Lục Tử Hạo, Lục Ngữ Nịnh đã xuất hiện trước mặt họ.
Ba người cùng lên chiếc xe thương vụ bảy chỗ, cùng nhau đến sân bay.
Các nhân viên của tổ chương trình đương nhiên cũng lên xe đi theo.
Tài xế không đi những đoạn đường hay tắc, mà chọn đường tắt, xe chạy vừa nhanh vừa ổn định, đoạn đường vốn phải mất một tiếng đồng hồ, vậy mà chỉ hơn ba mươi phút đã đến nơi.
Đến sân bay, trong khi những người khác còn đang xếp hàng mệt mỏi để làm thủ tục lên máy bay, thì Diệp Vân Linh đã dẫn con đi lối VIP, thuận lợi qua cửa kiểm soát.
*
Sau một tiếng rưỡi bay, cuối cùng máy bay cũng hạ cánh.
Sau khi xuống máy bay, Diệp Vân Linh và hai anh em Lục Tử Hạo bị tổ chương trình đưa đến một căn phòng nhỏ chỉ khoảng 20 mét vuông.
Trong phòng chỉ có một ghế sofa và ba chiếc gương trong góc.
Trước khi rời đi, nhóm chương trình chỉ để lại một câu: "Muốn rời đi sớm thì cần suy nghĩ thấu đáo và hợp tác đấy nhé."
Nói xong câu đó, cánh cửa duy nhất đã đóng lại, Diệp Vân Linh nghe thấy tiếng khóa.
Diệp Vân Linh không quá để tâm đến điều này, nhóm chương trình cũng không thể thực sự nhốt họ ở đây mãi, chỉ là muốn xem cô và những khách mời khác trong môi trường đặc biệt này liệu có phát sinh tình mẫu tử cảm động nào không.
Dù không làm gì, khi đến thời gian, nhóm chương trình cũng sẽ tự động mở cửa.
Diệp Vân Linh cứ thế nằm dài trên ghế sofa ở góc phòng, cầm điện thoại chơi.
Trước ống kính, Diệp Vân Linh cũng lười giả bộ, dẫu sao thiện cảm trước đó cũng đã bị vỡ, bất kể cô làm gì, cư dân mạng cũng sẽ muốn chửi.
Lục Ngữ Nịnh áp sát vào Lục Tử Hạo, chỉ để lộ nửa đầu ra ngoài, không quen với môi trường xa lạ này, cô bé hơi sợ hãi kéo kéo tay áo của Lục Tử Hạo, nhẹ nhàng nói: "Anh, em không thích ở đây, em muốn rời đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)