Mạt thế mới được bao lâu chứ, đã làm bụng con gái nhà người ta to lên hai lần, quả thật không phải là người!
Chẳng qua cô mới vịn được vài giây, sau đó mới chậm chạp ngẩng đầu lên.
Chạm phải đôi mắt lạnh lẽo tàn nhẫn dưới chiếc mũ trùm đầu màu đen.
Cô lập tức rùng mình một cái, đứng thẳng người: "Xin lỗi nha...”
Hóa ra bức tường mà cô theo bản năng vịn vào là Giang Liệu Hành.
Cơ bắp của anh săn chắc, cứng cáp hệt như một bức tường, cứng ngắc.
Đôi mắt cô chớp chớp, ướt át nhìn anh, làm gì còn nửa điểm dáng vẻ chửi bới người ta lúc nãy.
"Vừa nãy cảm ơn anh đã nhắc nhở."
Đối phương hoàn toàn không thèm để ý đến cô.
Cô lại hỏi một câu: "Đúng rồi, chúng ta cùng lập đội ra ngoài tìm vật tư đúng không?"
Vẻ mặt Giang Liệu Hành lười biếng, đáy mắt không có lấy nửa điểm ý cười: "Không biết."
"... Không sao, tôi biết." Ninh Ôn Trúc đuổi theo bước chân của anh: "Chúng ta là một đội."
Bây giờ số người sống sót trong nhà kho đã giảm đi hơn một nửa, để giảm bớt thương vong, số người ra ngoài tìm kiếm vật tư mỗi lần từ mười người giảm xuống còn bốn người.
Nói cách khác, vẫn còn hai đồng đội nữa.
Nhưng hiện giờ cô vẫn chưa nhìn thấy, chắc hẳn cũng sẽ không có ai từ trong nhà kho đi ra tìm vật tư nữa đâu.
Sau khi ra khỏi nhà kho, bên ngoài còn có mấy khu nhà máy đã bị ô nhiễm và phá hủy. Đường đi hơi vòng vèo, lại còn khó đi, ngoài đống đổ nát còn có vô số dầm nhà của các công trình bị phá hủy cản bước.
Thật không dám tin, đây là thế giới hoang tàn đầy rẫy vết thương chỉ sau một tháng mạt thế buông xuống.
Trên đường hoàn toàn không nhìn thấy bất kỳ bóng dáng con người nào, chỉ có vô số thi thể chất đống như núi cùng với các mô thịt và nội tạng không rõ nguồn gốc vương vãi khắp nơi, mức độ đẫm máu có thể sánh ngang với thế giới trong Resident Evil.
Ninh Ôn Trúc dám một mình chạy ra khỏi nhà kho nhưng lại không dám thật sự chạy lung tung trong mạt thế rộng lớn thế này, đành cẩn thận từng li từng tí đi theo sau lưng Giang Liệu Hành.
Anh đi đâu, cô liền đi đó. Chỉ chớp mắt một cái không nhìn, anh đã đi ra khỏi nhà máy bỏ hoang rồi.
Cô thậm chí còn không nhìn rõ anh ra ngoài bằng cách nào, ra từ lối nào.
Thấy anh không có ý định dừng lại, Ninh Ôn Trúc chỉ đành khom lưng, từng chút một chui ra từ sau cánh cửa bị phong tỏa.
"Đợi tôi với...”
Cô vội vàng rút chiếc ba lô bị kẹt trong khe hở ra. Vì dùng sức quá mạnh, khóa kéo đột nhiên bung ra, quần lót và quần áo nam giới bên trong chớp mắt rơi lả tả đầy đất.
Không ngờ trong ba lô ngoài hai món đồ vừa nãy nhét vào thì vẫn còn một đống nữa. Cô hoàn toàn chưa kịp dọn dẹp thì trên đỉnh đầu đã vang lên một tiếng cười lạnh khinh bỉ: "Biến thái."
...
Chết mất thôi.
Cô không cần ngẩng đầu nhìn cũng biết là ai.
Ninh Ôn Trúc vội vàng thu dọn, vơ lấy những thứ đó rồi nhét vào trong ba lô. Nhưng giấy cuối cùng cũng không gói được lửa, cô có thể mặt dày nhặt hết đồ về nhưng khóa kéo sống chết cũng không kéo lên được, đồ vật bên trong càng phơi bày rõ mồn một.
Toàn là đồ lót của anh mà nguyên chủ lén lút cất giấu.
Quần áo thì thôi đi... đi sưu tập quần lót của người ta bất kể đã mặc hay chưa đều rất biến thái đó!
Cô chỉ đành chậm rãi ngẩng đầu lên: "Nếu tôi nói, thật ra tôi chỉ là một kẻ biến thái đơn thuần, anh tin không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


