Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Vào Niên Đại Văn Thành Nữ Phụ Cực Phẩm Nghịch Tập Thành Bảo Vật Quốc Gia Chương 11

Cài Đặt

Chương 11

“Đúng vậy, còn tôi nữa, sao tôi lại thành bà hổ cái rồi? Miệng người đàn bà này ăn phân hay sao thế?”

“Tôi lăn đống cỏ khô với người khác bao giờ, cô không biết miệng mình thối lắm à?”

Trương Thúy Hà trợn tròn mắt, thấy những lời mình lén đồn đãi đều bị lộ ra ngoài ánh sáng, chọc cho bao nhiêu con người ở đây tức giận, Trương Thúy Hà không nói hai lời, kéo con trai chạy mất tăm.

Lúc này bà ta không còn để ý đến chuyện tính sổ nhà họ Tô nữa, bây giờ mà không chạy, thì sẽ bị người ta đuổi theo đánh cho mà xem.

Trương Thúy Hà chạy trốn, đám người đang hóng chuyện cũng top ba top năm rời đi. Vừa đi vừa tức giận nói muốn tìm Trương Thúy Hà hỏi cho rõ ràng.

Đợi đến khi trong sân chỉ còn lại mấy người nhà họ Tô, không khí trở nên yên tĩnh trong nháy mắt.

Người đầu tiên cất tiếng phá vỡ sự im lặng này là Vương Tú Mi.

“Con gái, con buông dao bầu xuống đi, cẩn thận chút nữa lại tự làm bản thân bị thương đó.”

"Dạ, con chỉ dọa bà ta chút thôi." Tô Trà ngoan ngoãn trả lời.

Cô thực sự không muốn lấy dao để đánh nhau, lấy dao ra cũng chỉ để làm màu mà thôi, nếu chút nữa tình huống không thể kiểm soát được, cô sẽ dọa nạt một chút.

Tô Trà xoay người vào bếp cất dao.

Đợi đến khi Tô Trà ra khỏi phòng bếp, ông bà nội Tô đã quay về phòng rồi, mấy người Tô Thắng Hoa cũng về phòng, trong sân chỉ còn lại chi thứ hai nhà họ.

Vương Tú Mi kéo Tô Trà và Tô Bảo về phòng của chi thứ hai, Tô Trường Thắng cũng ôm gương mặt đầy máu của mình đi theo sau họ.

Vào phòng, Vương Tú Mi vội vàng đóng cửa lại, sau đó mở miệng hỏi chuyện vừa rồi.

Những gì mà Trương Thúy Hà nói, một chữ Vương Tú Mi cũng không tin.

Bấy giờ Tô Bảo và Tô Thắng Dân mới kể lại rõ ràng đầu đuôi sự việc.

Thế nhưng, chuyện cũng không khác những gì mà Trương Thúy Hà đã nói.

Sau khi nghe xong, Vương Tú Mi bày ra vẻ mặt hài lòng xoa cái đầu nhỏ của con trai, khích lệ cậu bé: “Làm không tệ lắm. Chút nữa mẹ sẽ thưởng cho con hai viên kẹo.”

Nghe thấy chữ "kẹo" kia, đôi mắt Tô Bảo lập tức sáng lên, cậu cất tiếng: “Mẹ, con muốn ăn kẹo.”

"Được được được, cho con ăn kẹo." Vương Tú Mi nói xong thì lấy hai viên kẹo đặt vào tay của Tô Bảo, lại dặn cậu bé: “Lần sau nếu có ai nói bậy về chị gái con, con nhớ phải che chở cho chị con đấy.”

Tô Bảo gấp gáp bóc một viên kẹo ra nhét vào miệng, rồi mới cất tiếng ồm ồm không rõ: “Mẹ yên tâm đi, chắc chắn con sẽ che chở cho chị gái mà.”

Tô Thắng Dân ngồi cạnh bày ra vẻ mặt hâm mộ nhìn Tô Bảo đang ăn kẹo, ông liếm liếm môi tiến đến trước mặt Vương Tú Mi, đôi mắt thể hiện rõ sự mong chờ: “Vợ, anh cũng muốn ăn kẹo.”

Tô Trà cầm kẹo, thấy cha già nhà mình ủ rũ trông vô cùng tội nghiệp, trong lòng cô có chút không đành.

Bàn tay nhỏ của cô bốc lấy hai viên kẹo, lén giơ tay ra giật giật góc áo của cha già.

Tô Thắng Dân nhìn thấy động tác mờ ám của con gái, thì quay đầu nhìn về phía cô với gương mặt mờ mịt.

Tô Trà nhét hai viên kẹo vào tay cha già, sau đó giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, cô quay đầu nhìn ra chỗ khác.

Trong lòng bàn tay đột nhiên xuất hiện một thứ gì đó, đôi mắt của Tô Thắng Dân lập tức sáng ngời lên, trong lòng ông vô cùng cảm động.

Tô Thắng Dân nước mắt lưng tròng, quả nhiên con gái mới là áo bông tri kỉ mà.

Ông lại ngẩng đầu lên nhìn thằng con trai đã vội vàng nhét cả hai viên kẹo vào miệng, trong mắt Tô Thắng Dân hiện lên sự ghét bỏ.

Thằng nhóc này, phải tranh thủ lúc nào ném đi mới được.

Có thể do ánh mắt ghét bỏ của Tô Thắng Dân quá mức rõ ràng, cho nên Tô Bảo đang ngậm chiếc kẹo ngọt ngào, quay đầu lại đối diện với ánh mắt ghét bỏ của cha mình bằng vẻ mặt vô tội.

Ánh mắt của cha già thế này là sao? Cậu bé đã làm gì đâu?

Tô Thắng Dân không đành lòng nhìn thẳng thằng con nhà mình nữa, trong lòng ông thầm cảm khái.

Được rồi, thằng con này không những không tri kỉ, còn ngốc nữa.

Quả nhiên, vẫn nên ném đi thôi.

Bên này chi thứ hai chia kẹo ăn, bên kia phòng lớn lại không vui vẻ hài hòa như thế. Mà đèn trong phòng của ông bà nội Tô cũng vẫn còn sáng…

Trong căn phòng của chi thứ nhất... không khí im lặng bao phủ cả bốn người trong phòng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc